Chương 6: Ly hôn

Sáng hôm sau khi bước xuống nhà thì Hoắc Kiến Vũ chợt nhìn thấy bác quản gia phờ phạc đi vào nhà.

"Bác đi hôm qua tới giờ sao?"

"Vâng."

"Ừ."

"Thiếu gia, cậu không quan tâm thiếu phu nhân một chút nào sao?"

Ông mắt đỏ hoe nhìn anh.

"Đã tìm được chưa?"

Anh nhàn nhạt hỏi.

"Thiếu phu nhân đang hôn mê trong bệnh viện."

"Ừm."

Đã bảy ngày trôi qua Triệu Tuệ An vẫn không tỉnh dậy, bác sĩ nói là ý thức của Triệu Tuệ An không muốn tỉnh. Đã bảy ngày nhưng Hoắc Kiến Vũ vẫn không vào thăm cô. Chỉ có ngày thứ tư lúc màn đêm buông xuống thì anh có đứng trước cửa phòng nhìn vào nhưng cũng rất nhanh chóng rời đi và không ai biết anh đã đến.

"Tuệ An, con giận mẹ nên con không tỉnh lại phải không?"

Bà Hoắc nắm lấy tay cô, trên tay cô là chiếc nhẫn cưới được Hoắc Kiến Vũ đeo vào lúc lễ cưới.

"..."

"Tuệ An, ba mẹ con nhìn thấy con như thế này họ sẽ rất buồn."

Cạch.

Cánh cửa bật mở Hoắc Kiến Vũ đi vào, hai tay đút vào túi quần âu nhìn Triệu Tuệ An đang nhắm tịt mắt trên giường.

"Con đến đây làm gì? Con về đi, mẹ đã biết hết rồi, hai đứa là không ngủ chung phòng, ngày ngày con lạnh nhạt với Tuệ An, con còn dám bóp cổ con bé rồi quăng một chiếc thẻ vào mặt nó sao?"

"Mẹ..."

"Đừng nói nữa Kiến Vũ, mẹ rất thất vọng về con. Con là người đủ trưởng thành để nhìn thấy con bé nó tốt như thế nào? Nhưng trong chuyện này mẹ đã sai rồi. Đợi Tuệ An tỉnh lại hai đứa sẽ ly hôn. Mẹ sẽ không để ai ức hiếp nó ngay cả con cũng vậy."

"Hôn nhân này là do mẹ quyết định, bây giờ ly hôn mẹ cũng muốn quyết luôn sao?"

"Vậy con muốn mẹ trơ mắt nhìn con tệ bạc với Tuệ An sao?"

"..."

"Con đã làm gì con bé để nó trời khuya một mình chạy đến nghĩa trang, con nhìn đôi chân của Tuệ An đi, bị chảy máu do không mang giày đó. Lỡ như lúc đó có người xấu hãm hại Tuệ An thì sẽ như thế nào? Hậu quả con gánh được không Kiến Vũ."

"Con..."

"Đi về đi. Từ nay con đừng xuất hiện trước mặt Tuệ An nữa. Mẹ sẽ cho con bé đi ra nước ngoài sống."

"Được. Tùy mẹ."

Hoắc Kiến Vũ nổi giận đi ra ngoài ngồi vào dãy ghế ở hành lang. Ly hôn thì ly hôn, cuộc hôn nhân này đã định sẵn là một sai lầm. Nhưng khi nãy nhìn sắc mặt nhợt nhạt của cô rồi nhìn vào đôi chân băng bó của cô mà lòng anh hơi nhói, hơi khó chịu.

"Mình sao vậy? Cô ta không xuất hiện trước mặt mình thì càng tốt."

Đang định đứng lên đi về thì bỗng nhiên Hoắc Kiến Vũ nhìn thấy có một đội ngũ bác sĩ đang gấp gáp chạy vào phòng của Triệu Tuệ An. Y tá thì dìu bà Hoắc ra ngoài.

"Có chuyện gì vậy?"

Anh chạy lại đỡ bà Hoắc.

"Đại thiếu gia, khi nãy nhịp tim của thiếu phu nhân giảm mạnh."

"Tại sao?"

"Thiếu phu nhân không có ý chí sống."

"Tuệ An, anh chị Triệu hãy phù hộ cho Tuệ An, đừng bắt con bé đi mà, tôi sẽ không để con biết chịu thiệt thòi nữa đâu."

Bà Hoắc khóc nức nỡ.

Cạch.

"Vợ tôi như thế nào rồi."

Hoắc Kiến Vũ gấp gáp hỏi bác sĩ. Anh đã nói Tuệ An không phải là vợ anh vậy mà giờ này lại...

"Thiếu phu nhân ổn định rồi, có thể chiều nay sẽ tỉnh lại."

"Được."

Đến chiều Triệu Tuệ An tỉnh lại thật. Ông bà Hoắc vui mừng khôn siết, khi nãy vừa nghe tin dữ thì ông Hoắc đã chạy vào.

"Ba mẹ."

Ẩn quảng cáo


Cô thiều thào nói.

"Tuệ An con tỉnh rồi, con tỉnh rồi."

Bà Hoắc xúc động nói.

"Mẹ sao lại khóc?"

Cô đưa tay lau nước mắt cho bà Hoắc.

"Mẹ vui quá, con rốt cuộc cũng tỉnh rồi, một tuần qua mẹ rất lo cho con."

"Con không sao rồi."

Triệu Tuệ An nở nụ cười yếu ớt.

Toàn cảnh này được Hoắc Kiến Vũ thu vào mắt. Anh cũng không hiểu tâm trạng của mình là như thế nào.

"Khi con xuất viện sẽ về nhà chính sống với ba mẹ."

Ông Hoắc nói.

"Đúng rồi Tuệ An, khi con xuất viện sẽ về với mẹ, sau đó mẹ sẽ đăng kí cho con đi du học nước ngoài, khi con tốt nghiệp mẹ sẽ lấy lại Triệu Thị cho con."

Bà Hoắc nói.

"Ba mẹ, con cảm ơn hai người đã thương con."

Cô bật khóc.

Hoắc Kiến Vũ không nói gì đứng lên ra về. Anh không về nhà mà cùng hai bạn thân đi uống rượu. Tâm tình của anh đang rất khó chịu.

"Sao mặt khó coi vậy?"

Hứa Trác Nguyên hỏi.

"Mặt cậu ấy lúc nào không vậy, không hiểu sao vợ cậu ấy lại chịu được."

Hứa Trác Nguyên và Âu Minh Phong là con trai một của Hứa gia và Âu gia là bạn của Hoắc Kiến Vũ từ thuở nhỏ ,hiện giờ là tổng tài.

"Hay là bạn gái cũ quay về muốn nối lại tình xưa."

Hứa Trác Nguyên trêu chọc.

"Nối vô đầu cậu."

Hoắc Kiến Vũ liếc xéo.

"Đầu tôi trong sáng lắm, đâu thể nối tầm bậy được."

"Cậu im miệng đi."

"Phải công nhận vợ cậu rất xinh đẹp, mẹ cậu quả có mắt nhìn."

Âu Minh Phong nói.

Hoắc Kiến Vũ nhếch môi cười, Triệu Tuệ An cũng không tệ lắm, nhìn cũng rất đáng yêu.

"Khi nào cậu không cần vợ mình nữa thì alo cho tôi, tôi đem về làm bảo bối nhỏ."

Hứa Trác Nguyên cười nói.

"Vợ tôi không phải đồ chơi của các cậu."

"Vợ tôi, trái tim của cậu nhúc nhích rồi sao?"

Cả Hứa Trác Nguyên và Âu Minh Phong cười to lên.

Hoắc Kiến Vũ trút thẳng ly rượu vào cổ họng. Chẳng lẽ anh đã rung động với cô, anh khó chịu, lo lắng là vì cô.

"Sao? Mấy hôm trước Võ Anh Thư tìm cậu sao?"

"Ừ."

"Cậu tính sao?"

Anh nhếch môi cười.

"Nếu để tôi nhìn thấy cô ta xuất hiện trước mặt tôi thì ngày đó năm sau sẽ là ngày giỗ của cô ta."

"Cậu tàn nhẫn thật đấy."

"Nghịch với tôi không có đường sống."

Anh hừ lạnh.

Hoắc Kiến Vũ rời khỏi quán bar là 1 giờ đêm, anh bảo tài xế chở anh đến bệnh viện

Ẩn quảng cáo


Hoắc Kiến Vũ loạng choạng đi hướng về phòng bệnh của Triệu Tuệ An. Anh mở cửa dự định đi vào thì thấy Triệu Tuệ An đang đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài. Đã hơn 1 giờ đêm cô vẫn không ngủ. Anh nhìn một lúc rồi đóng cửa lại đi ra về.

Ở bệnh viện 3 ngày thì Triệu Tuệ An năn nỉ bà Hoắc xuất viện về nhà. Bác sĩ sẽ đến kiểm tra mỗi ngày cho cô.

Ông bà Hoắc đưa cô về nhà chính chứ không phải Vũ Viên. Anh không ngờ ba mẹ mình lại kiên quyết đến như vậy.

"Tuệ An, con lên phòng nghỉ ngơi đi con, mẹ sẽ cho người chuyển đồ con qua."

"Mẹ à, hay là cho con về Vũ Viên đi, con..."

"Không. Mẹ đã hứa với anh chị Triệu chăm sóc con rồi, con sẽ ở đây cho đến ngày đi du học."

"Vâng ạ."

Cô buồn thiu.

...

Hoắc Kiến Vũ về nhà thì quản gia thông báo là người bên nhà chính đã qua lấy đồ cho cô, còn lấy tất cả từ quần áo đến sách vở.

...

Ngày hôm sau.

Hoắc Kiến Vũ đi về nhà chính thì thấy cô đang ngồi trên xích đu ở ngoài vườn hoa.

Hôm nay Triệu Tuệ An mặc một chiếc đầm hai dây rộng dài chấm đất màu trắng, tóc xõa ra sau lưng. Anh đi lại giả vờ ho khan mấy tiếng.

Khụ khụ khụ.

Triệu Tuệ An quay người lại thấy bóng dáng cao lớn của anh thì hơi giật mình.

"Anh... anh tới thăm ba mẹ sao?"

Cô giọng lí nhí.

"Ừ."

"Ba mẹ bên trong nhà, nhà đang có khách."

"Ừ, cô đã khỏe hơn chưa?"

"Em khỏe rồi."

Cô cười chua sót.

"Tôi vào nhà."

Anh nói rồi quay lưng đi.

Triệu Tuệ An nhìn theo bóng lưng của anh mà nước mắt chảy dài, giá như anh yêu cô thì hay biết mấy, giá như anh mở lòng đón nhận cô thì hay biết mấy... nhưng chỉ là giá như.

"Ba mẹ mời luật sự làm gì?"

Anh bước vào thì thấy ông bà Hoắc nói gì với luật sự Kim.

"Con qua rất đúng lúc, ngồi đợi một chút rồi ký."

Bà hoắc nói.

"Ký gì?"

Anh nhíu mài hỏi.

"Đơn ly hôn."

Bà Hoắc nhẹ nhàng nói.

"Mẹ, cuộc đời của con là trò đùa của mẹ sao? Mẹ muốn con lấy thì con lấy, muốn con ly hôn là ly hôn sao?"

Anh đứng dậy kích động nói.

"Vậy con muốn như thế nào?"

Ông Hoắc hỏi.

Hoắc Kiến Vũ quay lưng sang hướng khác, anh bây giờ cũng không biết anh muốn như thế nào?

"Con không muốn ly hôn, nhưng lại lạnh nhạt với con bé. Nếu con không mang hạnh phúc lại cho Tuệ An thì hãy để người khác làm cho con bé hạnh phúc."

Bà Hoắc từ tốn nói.

"Được, con sẽ ký, mẹ vừa lòng chưa."

Hoắc Kiến Vũ quay lưng định ra về thì bắt gặp hình dáng nhỏ bé đang đứng cách anh không xa, ánh mắt ngập nước đang nhìn anh.

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Tổng Tài: Hoắc Tổng Anh Tàn Nhẫn Lắm

Số ký tự: 0