Chương 30: Triệu Mặc ra tay

9 giờ sáng.

Hoắc Kiến Vũ đã tỉnh dậy nhìn cô gái đang núp vào ngực mình mà anh cong môi cười. Triệu Tuệ An đang chìm đắm trong giấc ngủ, không có dấu hiệu thức giấc.

Reng reng reng.

Hoắc Kiến Vũ bước xuống nhìn vào điện thoại xem ai gọi cô giờ này.

"Alo."

"Ủa, Hoắc tổng, Tuệ An đâu rồi tôi muốn gặp cậu ấy."

Là Hoàng Y Nhung gọi cho cô.

"Cô ấy đang ngủ, có chuyện gì không?"

"À không haha... không có chuyện gì hết, tôi cúp máy nha Hoắc tổng."

Hoàng Y Nhung cúp máy ôm một bụng cười, vậy là kế hoạch cô chỉ cho Tuệ An đã thành công.

10 giờ Hoắc Kiến Vũ lay người Triệu Tuệ An.

"Bã xã dậy đi em, ăn gì đó rồi lên ngủ tiếp."

"Ưm..."

"Không đi thăm mộ ba mẹ sao?"

"Ưm chiều đi..."

Cô chùm chăn kín đầu.

"Anh bế em vào nhà tắm, phía dưới của em vẫn chưa vệ sinh."

Triệu Tuệ An dụi vào lòng Hoắc Kiến Vũ mè nheo nói.

"Em mệt, nhức eo nữa, phía dưới cũng đau."

"Ừ, vào nhà tắm anh vệ sinh cho em rồi thoa thuốc là hết đau."

Hoắc Kiến Vũ bế ngang cô lên vào nhà tắm, khi cả hai đi ra là đã 11 giờ trưa...

Ăn cơm xong Hoắc Kiến Vũ phải massage eo cho Triệu Tuệ An còn cô thì thoải mái nằm ngủ, phía dưới cũng thoa thuốc mỡ nên cũng bớt đau.

4 giờ chiều cả hai đi ra thăm mộ của ông bà Triệu, ngồi trước bia mộ Triệu Tuệ An bật khóc, mỗi lần nhìn vào di ảnh là cô không thể kiềm nén cảm xúc.

"Ba mẹ, Tuệ An nhớ hai người lắm."

"Tuệ An đừng khóc nữa em."

Anh ôm lấy bã vai cô.

"Huhu Kiến Vũ."

"Ngoan, nín đi, ba mẹ sẽ không vui khi em cứ khóc như này."

Triệu Tuệ An híc híc mũi gật đầu.

"Ba mẹ, con sẽ chăm sóc cho Tuệ An thật tốt ba mẹ yên tâm, Triệu thị bây giờ cũng là của Tuệ An, con sẽ không để tâm huyết của ba mẹ rơi vào tay người khác."

Anh nói.

...

Sáng hôm sau Hoắc Kiến Vũ đưa cô đi học vừa nhìn thấy Hoàng Y Nhung cô đã kéo tay vào chỗ vắng.

"Gì vậy? Sao lại kéo mình."

"Cậu còn nói."

Cô trừng mắt.

"Haizz Không phải Hoắc tổng hết giận cậu rồi sao? Cậu đó không biết giữ chồng gì hết, để đến lúc mất thì đừng có khóc."

"Kiến Vũ không phải loại người đó đâu."

"Tại mới đấy, với cậu cứ thẹn thùng như vậy Hoắc tổng sẽ chán trong khi những người phụ nữ khác họ đã cởi sẵn đồ chờ Hoắc tổng đến xơi thôi."

"Cậu nói mà không ngại luôn sao?"

"Mình là giúp cậu nên mới nói, cậu phải chủ động một tí như vậy Hoắc tổng mới không chán."

Ẩn quảng cáo


"Haizz mình đang lo cho Cố Minh Tề khi rơi vào tầm ngấm của cậu."

"Anh ta sẽ rất hạnh phúc khi có mình, mình rất hiểu đàn ông, đàn ông chỉ sống bằng nữa thân dưới thôi."

"Cậu làm quá là Cố Minh Tề bỏ chạy đó."

"Không có đâu? Một lát mình sẽ tới nhà anh ấy làm việc."

"Làm việc?"

"Ừ, mình làm giúp việc cho nhà anh ấy."

"Hoàng Y Nhung cậu có bị bệnh không vậy?"

Tuệ An đưa tay lên trán Y Nhung.

"Cậu điên sao? Mình chỉ muốn tiếp xúc với anh ấy thôi, mình đã yêu anh ấy rồi, mình tình nguyện làm với lại mình cũng tập làm vợ thôi. Mình sợ anh ấy chê mình tiểu thư không biết nấu ăn dọn dẹp."

"Cậu nấu ăn ngon mà, còn biết làm bánh."

"Đúng vậy, nên mình rất tự tin sẽ thu phục được trái tim của Minh Tề."

"Vào lớp thôi."

...

Triệu Tuệ An đứng cùng Hoàng Y Nhung đang chờ Hoắc Kiến Vũ tới đón. Hôm nay anh nói sẽ đến đón cô đến tập đoàn.

"Tuệ An, con có thể nói chuyện với chú một lát không?"

Triệu Mặc đi tới với bộ dạng mặt mày bơ phờ, quần áo thì không chỉnh tề, tóc tai rũ rượi.

"Tôi không có gì để nói với ông hết."

"Tuệ An con có thể bảo Hoắc tổng tha cho Minh Minh lần này không? Là lỗi của chú Minh Minh không có tội."

"Ông nói cái gì vậy? Ai bắt Triệu Minh Minh, ông đừng có đổ oan cho Kiến Vũ."

"Tuệ An ta cầu xin con."

Ông ta nắm lấy bàn tay của, Triệu Tuệ An tức giận cô vùng vẫy ra.

"Nè ông kia mau bỏ tay bạn tôi ra, ông có tin tôi kêu Hoắc tổng chặt tay ông không?"

Hoàng Y Nhung kéo Tuệ An ôm lại.

"Tuệ An con đi với ta đến một nơi, ba mẹ con có để lại cho con một kỉ vật, bây giờ ta trả cho con."

"Tôi không phải con nít, ông tính bắt cóc tôi uy hiếp Kiến Vũ sao? Tốt nhất ông nên rời khỏi đây một lát Kiến Vũ đến ông sẽ rất khó coi."

"Ta là nói thật, ta có còn gì đâu mà lừa gạt con, dù gì con cũng là cháu gái ta, ta xin lỗi vì 5 năm trước đã tệ bạc với con."

"Ba mẹ tôi để lại cái gì? Để ở đâu? Ông cứ nói tôi sẽ cho người đến lấy."

"Ở ngoại ô thành phố có một căn nhà ba mẹ con đã mua sẵn để nghỉ dưỡng, trong đó có một hộp đựng đồ gồm trang sức và tính vật định tình của ba mẹ con."

"Ông nói thật sao?"

"Thật, ta gạt con làm gì? Mau lên xe với chú, chú đưa con đi lấy."

"Tuệ An cậu đừng đi, để Hoắc tổng đến đi với cậu."

Hoàng Y Nhung lo lắng.

"Ông nói địa chỉ đi, tôi sẽ đến đó sau."

Cô cắn cắn môi nói.

"Được rồi con đi theo ta lại xe, ta đưa chìa khóa nhà cho con."

"Được."

"Tuệ An."

Hoàng Y Nhung cản cô lại.

"Không sao, chỉ lại đó lấy chìa khóa thôi."

"Mình đi với cậu."

Hoàng Y Nhung nhất quyết không buông Triệu Tuệ An ra. Triệu Tuệ An là bạn từ thuở lọt lòng của cô tới bây giờ, dù lúc Tuệ An không còn là tiểu thư danh giá nhưng cô vẫn không bao giờ khinh thường hay ghét bỏ mà ngược lại bảo vệ Tuệ An từng chút khi cô bị người ta cười nhạo.

Ẩn quảng cáo


Còn nhớ khi ba mẹ Triệu mất, Tuệ An đã một mình đứng dưới mưa trước phần mộ vừa lập xong. Hoàng Y Nhung đã chạy tới đứng kế bên che ô cho cô suốt mấy tiếng đến nỗi về phải nhập viện. Khi đi học thì ra mặt bảo vệ khi người khác chế nhạo Tuệ An, Hoàng Y Nhung đã đánh người ta đến nỗi chảy máu đầu. Khi đi chơi cùng Triệu Tuệ An cô không bao giờ mặc quần áo đẹp, ăn uống cũng rất bình dân vì sợ Triệu Tuệ An sẽ thấy xấu hổ sẽ buồn.

Đến khi Triệu Tuệ An làm Hoắc thiếu phu nhân Hoàng Y Nhung mới dám mặc đồ đẹp hay là rủ Triệu Tuệ An đi mua sắm vì bây giờ Triệu Tuệ An còn giàu và quyền thế hơn cả cô trong túi lúc nào cũng có thẻ đen quyền lực.

Hoàng Y Nhung cùng với Triệu Tuệ An đi cùng Triệu Mặc lại xe, xe ông ta đậu xa ở cổng trường.

"Tôi đứng đây, ông lại đó lấy chìa khóa đi."

Triệu Tuệ An không dám lại gần vì cô sợ bị bắt cóc như lần trước.

"Ừ, con sợ ta như vậy sao?"

"Đúng vậy."

Bỗng nhiên có hai người từ phía sau bụm mũi miệng cả hai lại.

"Ưm ưm ưm."

"Ưm ưm ưm."

Cả Triệu Tuệ An và Hoàng Y Nhung đều bị thấm thuốc mê làm cho ngất rồi dìu vào trong xe lái đi.

Tài xế xe của Hoàng Y Nhung thấy đông đông nơi đó rồi lên xe thì mới mở cửa bước xuống coi thử thì xe của Hoắc Kiến Vũ cũng đến.

Hoắc Kiến Vũ bước ra nhìn khắp nơi đều không thấy bóng dáng của Triệu Tuệ An đâu, anh đứng dựa người vào xe nhìn đồng hồ đeo trên tay mà nhíu nhẹ mài.

"Trễ như vậy mà còn học sao?"

"Hoắc tổng."

Tài xế của Hoàng Y Nhung đi lại.

"Ừ."

"Khi nãy tiểu thư của tôi với Hoắc thiếu phu nhân nói chuyện với ai đó rồi lên xe người đó đi luôn, tôi gọi điện thoại cho tiểu thư mà tiểu thư tôi không nghe máy."

Tài xế nói với Hoắc Kiến Vũ.

"Nói chuyện với người nào?"

"Hình như là Triệu tổng, nhìn quần áo với tóc tai bù xù còn quay lưng với tôi nên tôi nhìn cũng không kỹ."

"Triệu Mặc."

Anh nghiến răng nói.

Hoắc Kiến Vũ liền mở cửa xe đi vào bảo tài xế chạy đến hắc bang. Điều anh lo lắng đã xảy ra, anh đã cho người bắt Triệu Mặc nhưng ông ta trốn rất kỹ anh vẫn chưa tìm ra thì bây giờ đã đến bắt Triệu Tuệ An của anh.

"Cao Nghĩa cậu định vị chỗ thiếu phu nhân đi, còn Cao Hạc đi bảo mọi người chuẩn bị."

Cố Minh Tề ra lệnh với hai anh em song sinh họ Cao.

"Dạ Lão nhị."

"Lão đại, Triệu Minh Minh khi nãy bị mấy tên thuộc hạ hành quá nên ngất rồi."

"Dội nước, trói cô ta lại đem theo, không được làm cho chết."

Hoắc Kiến Vũ nói.

"Dạ."

"Cậu biết Hoàng Y Nhung chứ?"

"Dạ biết là bạn thân của thiếu phu nhân."

"Ừ, cô ta cũng bị bắt."

"À hả... dạ bị bắt cùng sao?"

Cố Minh Tề sửng sốt.

"Ừ, hiện tại Triệu Mặc không dám làm gì đâu vì trong tay ta có Triệu Minh Minh, cậu yên tâm."

"À hả... liên quan gì đến tôi mà yên tâm."

"Ừ."

Hoắc Kiến Vũ rút điếu thuốc ra hút.

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Tổng Tài: Hoắc Tổng Anh Tàn Nhẫn Lắm

Số ký tự: 0