Chương 4: Bạn tôi rất thích anh

Tình Yêu Cuồng Si Ngọc Syn 2164 từ 22:46 10/07/2020
Cô ngây ngốc nhìn hắn không chớp mắt, những lần cô thấy hắn đều trong bộ đồ điển trai phong độ pha chút cá tính hoặc là phong cách của một vị cảnh sát. Hôm nay hắn ăn mặc rất bình dị, lại thêm cặp mắt kính trắng, hình tượng thư sinh không cần bàn cãi. Thường ngày hắn đã đẹp trai dã man nhưng bữa nay càng cuốn hút hơn. Chắc do hắn phối đồ khác một chút nên tạo ấn tượng cực mạnh với cô.

Người ngoài nhìn hắn chắc chắc sẽ không nhận ra hắn là nam thần quốc dân bởi cặp kính kia còn cô thì khác. Cô thích hắn nên dù hắn cải trang đến đâu cô vẫn biết, mắt cô là tinh tường lắm nha.

Trạch Vĩ Hiên cũng chăm chú đôi mắt ngầu lòi vào cô. Hắn chỉ cảm thấy bất ngờ về cô, lần đầu hắn gặp cô hắn cứ tưởng cô là tiểu thư giàu sang thích quậy phá, chọc giận bọn giang hồ và bị chúng truy đuổi rồi lấy anh làm lá chắn. Không ngờ hiện tại cô lại trông bộ dạng tiếp thị với bộ đồ gấu bông, nhìn thôi đã thấy nóng nực rồi.

Trên gương mặt xinh đẹp thoát lệ mồ hôi nhễ nhại. Hắn chẳng hiểu tại sao lòng ruột dâng lên một cảm giác chua xót. Hắn lúc này chỉ biết lặng thinh nhìn cô gái gầy guộc. Cô gái to gan cưỡng hôn hắn lần trước đây sao? Hoàn toàn quá khác biệt nhau.

Sau một hồi, Hạ Tuyết Nhiên chợt quay mặt đi nơi khác, cô sợ rằng nếu cứ để hắn hấp dẫn thì cô sẽ ngã quỵ tại chỗ vì trụy tim mất. Gương mặt cô hiện lên chút đỏ ửng tỏ rõ sự bối rối. Đầu cô xuất hiện một suy nghĩ duy nhất 'Thôi chết, liệu anh ấy có bắt mình chịu trách nhiệm không? Anh ấy nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, làm sao đây?'

Mộ Sở Tiên thấy cô như vậy liền hiểu cô rất luống cuống, bạn thân nàng quả không giỏi che đậy cảm xúc mà nói thẳng ra là dở tệ. Nàng giải vây giúp cô:

"Nhiên Nhiên, cậu đói không?"

Cô giật mình quay mặt sang Sở Tiên, ấp a ấp úng cất giọng "À, ừm...mình...không đói, mình không đói".

Lúc này cô hoàn toàn chấn tỉnh, khom người cầm cái đầu gấu và giỏ kẹo trên tay "Thôi mình đi đây, gặp cậu ở nhà nhé Tiên Tiên".

Cô nở nụ cười thẹn thùng rồi cúi đầu chào anh sau đó co giò chạy đi mất. Trạch Vĩ Hiên hơi khó chịu vì chưa kịp nói gì với cô thì cô đã bỏ chạy. Thật tình, có bao giờ hắn như vậy đâu chứ, sao đối diện với nàng thì hắn như bị hớp hồn chẳng biết nên nói gì. Sở Tiên nhìn theo bóng lưng cô mà nói vọng theo:

"Tuyết Nhiên, nhớ ăn đầy đủ nha, không được bỏ bữa đâu đó"

Dứt lời nàng quay sang bức tranh của mình, dọn dẹp mọi thứ chuẩn bị về vì nàng phải làm thêm. Đang loay hoay sắp xếp đồ, Vĩ Kỳ cất giọng trầm ổn:

"Cô có thể cho tôi bức tranh đó không? Hoặc tôi sẽ bỏ tiền ra mua"

Nàng đứng hình vài giây sau khi nghe lời kiến nghị của anh. Nhưng nó không dễ dàng đánh bại người có đầu óc lạnh và bình tĩnh như nàng đâu. Nàng thản nhiên vừa dọn đồ vừa trả lời anh:

"Không thể! Tôi cất công tạo ra tác phẩm tuyệt thế này, đâu phải muốn cho là cho muốn bán là bán chứ. Mong anh thông cảm"

Ẩn quảng cáo


Nàng phũ phàng từ chối, đứng phắt dậy vác tất cả dụng cụ trên tay rồi bước đi. Đi tầm vài bước nhỏ thì nàng quay đầu lại nở nụ cười nhẹ với anh:

"Dù sao cũng...cảm ơn anh. Còn Trạch Vĩ Hiên, bạn thân của tôi rất thích anh nên tôi hy vọng nếu anh tiếp tục gặp nó...mong anh hãy cho nó cơ hội làm quen với anh"

Trạch Vĩ Hiên đang ngẩn ngơ sau hình ảnh của cô và càng đơ hơn khi nghe câu nói của Mộ Sở Tiên. Rất thích sao? Mới gặp nhau hai lần mà rất thích, có phải là quá vội vàng không. Hắn còn chưa có ấn tượng gì sâu sắc với cô nữa, nhưng câu nói đầy sự chân thành như vậy thì sao có thể không tin chứ? Đang suy tư triền miên thì Trạch Vĩ Kỳ huých tay hắn:

"Cô gấu kia rất thích anh đó, cô ta có phải người đã cướp nụ hôn đầu của anh không?"

Hắn lườm cậu em trai, tính băng trôi lại bộc phát "Nói lung ta lung tung gì vậy hả?"

Anh cười đùa cợt như chế giễu, anh hiểu mình nói trúng tim đen hắn rồi "Anh chưa nghe câu nói tầm bậy tầm bạ, trúng tùm lum tùm la hả? Nếu không phải cô gấu đó, anh đã không nhìn cô ta say đắm như vừa nãy, anh không qua mắt được em đâu anh trai".

Cậu em hắn hôm nay thật khá, chọc hắn nhiều lần đến thế quả là chán thở mà. Tưởng hắn không có cách trêu lại sao, hắn nhếch môi ma mị:

"Em nói anh, vậy em xem lại bản thân em đi. Em cũng đâu khác gì anh, anh thấy em dính phải tiếng sét ái tình của Mộ Sở Tiên gì đấy rồi. Lo cho em trước đi rồi hãy xen vào chuyện người khác".

Nói xong hắn ung dung đút hai tay vào túi quần thẳng thừng bước đi trong sự ngỡ ngàng của anh. Đấu khẩu kiểu gì anh vẫn thua hắn, anh trai hắn quả là thông minh và sắc bén vào mọi tình huống. Đó là phẩm chất mà anh rất quý từ hắn, một cảnh sát ngầm thì sự nhạy bén tinh tường cùng cái đầu lanh lợi là những thứ không thể thiếu, không tin tưởng hắn cũng uổng. Anh cười lắc đầu rồi lon ton chạy theo hắn.

*******************************

Rồi mặt trời cũng biến mất sau ánh hoàng hôn rực lửa, buổi tối mát mẻ đã đến. Hạ Tuyết Nhiên sau khi hoàn thành công việc tiếp thị kẹo thì đồng hồ điểm đúng 7 giờ 15 phút. Cô tung tăng tới một siêu thị mini, chạy ngay vào hàng mì gói với tay lấy hộp cơm cuộn yêu thích cùng chai nước suối rồi trở ra quầy tính tiền. Đang đứng đợi lấy hóa đơn, cô chợt bắt gặp thân ảnh quen thuộc ngồi ăn ở chỗ bàn dành cho khách liền mỉm cười. Cô nhanh chóng đưa tiền rồi cầm đồ tiến về phía cô gái kia.

Đặt mọi thứ lên bàn, nhấc ghế ngồi xuống. Vừa ngồi cô đã mở miệng buông lời trách móc lẫn lo lắng:

"Cậu lại chứng nào tật nấy, sao cậu cứ ăn mì vậy? Bộ cậu không hảo món nào khác ngoài mì gói hả?"

Cô gái kia không ai khác là Mộ Sở Tiên, nàng cũng đến đây ăn tối sau khi kết thúc công việc ở quán cà phê đối diện siêu thị mini. Nàng không mấy ngạc nhiên khi Hạ Tuyết Nhiên có mặt ở đây vì nơi này là chỗ ưa thích để cả hai có thể ăn uống sau những giờ làm việc cực nhọc, nhưng chỉ thỉnh thoảng cả hai mới ăn ở đây.

Bởi cuộc sống khó khăn nên hai cô không dám tiêu xài phung phí, hầu hết hai cô đều nhịn đói tới khi xong việc rồi mới về nhà ăn. Đối với Hạ Tuyết Nhiên và Mộ Sở Tiên, ăn chỉ là ăn tạm bơ, ăn để sống qua ngày chứ chẳng thiết thực mặc dù cả hai đều rất thích thưởng thức các món ngon mà từ bé đến giờ hai cô chưa được chạm đũa lần nào. Tất cả là do hoàn cảnh không cho phép hai cô sung sướng.

Nàng nhai ngồm ngoàm đáp lời cô "Không có tiền thì chỉ vậy thôi. Mình đâu phải tiểu thư mà có khả năng ăn sơn hào hải vị chứ?".

Ẩn quảng cáo


Cô giọng trịch thượng tỏ vẻ không hài lòng "Nhưng đâu nhất thiết cứ ăn hoài một món. Lâu lâu đổi vị cho đỡ ngán, mình biết mì gói rất ngon nhưng ăn nhiều không tốt. Gây ra không ít tác hại đâu nha".

Sở Tiên thở dài một tiếng, nàng hiểu rõ cô lo lắng cho sức khỏe của nàng. Nàng thật lòng biết ơn cô vì điều đó, đương nhiên nàng sẽ chẳng phản kháng lại vì cô nói đúng. Nàng buông đũa chân thành nhìn cô:

"Mình khỏe lắm, cậu yên tâm đi. Với lại, nếu có xảy ra chuyện mình cũng không sợ vì mình biết cậu luôn luôn bên cạnh mình, bảo vệ mình. Phải không?"

Hạ Tuyết Nhiên bỏ một khúc cơm cuộn vào miệng, tâm tình thoải mái hẳn lên, mọi mệt mỏi đều xua tan đi hết:

"Thiệt tình! Bên cạnh nhau hơn mười năm, sao mình nỡ bỏ rơi cậu chứ?"

Cả hai cùng cười rồi tiếp tục ăn uống nói chuyện vui vẻ. Hoàn tất bữa tối thanh đảm, hai cô gái xinh đẹp tiếp tục đi làm thêm. Thiên đường thuộc về hai người chỉ có thiên đường làm thêm. Nó như gắn liền cuộc đời hai cô, không biết bao giờ mới dứt ra được.

**********************************

Tại trung tâm thể hình lớn nhất nhì thành phố, người con trai tuấn tú thân hình vạm vỡ, đúng chuẩn mẫu đàn ông trưởng thành mà hàng vạn cô gái ao ước. Trạch Vĩ Hiên đi xung quanh trung tâm kiểm tra mọi máy móc. Tuần nào cũng vậy, hắn đều dành ra một khoảng thời gian để xem xét chất lượng máy tập thể hình. Hắn muốn tất cả khách hàng của hắn phải thật hài lòng nơi hắn cất công, tích góp cùng em trai xây dựng nên.

Tầm 30 phút hắn đã kiểm xong, mọi thứ rất ổn nên hắn không cần bận tâm nhiều. Đứng trên tầng hai nhìn xuống dòng xe qua lại tấp nập, thưởng thức ly cà phê nóng hổi. Ánh mắt hắn xa xăm nhìn về nơi nào đó. Thực chất hắn là người sống cực kỳ nội tâm, hắn luôn chất chứa nhiều tâm tư mà khó có thể chia sẻ cùng ai, ngay cả em trai hắn.

Nội công việc của một cảnh sát đã khiến hắn suốt ngày buồn phiền nhưng vì đam mê nên hắn phải cố chịu đựng vì đất nước và một xã hội lành mạnh. Còn vấn đề tình cảm, hắn hoàn toàn không chút hứng thú. Hắn cứ mặc nó cho thời gian quyết định. Nhưng từ sau khi gặp Hạ Tuyết Nhiên lần thứ hai, lòng hắn đã dâng lên loại cảm giác dao động lạ thường, cộng thêm lời nói của Mộ Sở Tiên càng làm hắn phải suy tư nhiều hơn.

Từ chiều đến giờ tâm trí hắn gần như bấn loạn, hình ảnh cô chạy nhảy lung tung trong đầu hắn. Trạch Vĩ Hiên cứ nghĩ cảnh cưỡng hôn đó chỉ do bất đắc dĩ và hắn sẽ không gặp cô nữa nhưng không ngờ hôm nay cô lại xuất hiện trước mặt hắn một cách tình cờ như thế. Hắn thuộc tuýp người không tin vào duyên số nhưng sau hôm nay, hắn phải suy nghĩ lại rồi.

Rồi hắn cũng di chuyển mắt khi nhìn một phía quá lâu, bỗng mắt hắn chạm phải thân ảnh người con gái thanh mảnh, cao khoảng 1m67 đang tiếp thị nước trái cây. Trông cô ấy tươi cười nhưng hắn vẫn nhận thấy được nét mặt cô có chút gì đó gọi là mệt mỏi. Sau khi khách đi cô mới dám đưa tay lên lau mồ hôi. Hắn đứng quan sát cô thật lâu, tầm 10 phút thì cô nhìn vào trung tâm một lần như mong đợi ai vậy.

Lần này hắn hoàn toàn bị cô làm lung lay, sự tò mò của hắn về cô một lúc dâng trào mạnh mẽ hơn. Sao cô phải vất vả như vậy? Rốt cuộc hoàn cảnh cô ra sao? Cô là ai?

Hắn nheo mắt nhìn từng hành động cử chỉ của cô, trái tim như thể bị cào xé. Hắn muốn biết, muốn biết thật nhiều về cô, đây là lần đầu...hắn có cảm giác với một người con gái.

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Tình Yêu Cuồng Si

Số ký tự: 0