Chương 5: Cô Nên Chết Đi Mới Phải.

Cố Phẩm Ngôn sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

Giọng điệu đã mất kiên nhẫn.

"Tốt nhất ngày mai cô hãy biến khỏi đây, đừng để tôi phải tự mình động thủ."

Nhưng Mặc Tang dường như không còn sợ hãi, cô mỉm cười nói chắc nịch: "Không đi, có chết cũng không đi."

Đến giờ phút này đây, lời hắn nói đối với cô tựa như ba năm gộp lại cũng không bằng.

Đôi mắt đỏ sọng, cơn tức giận dường như đến đỉnh điểm. Hắn đột nhiên bắt lấy tóc của Mặc Tang, buộc cô ngẩng đầu nhìn hắn.

“Tôi muốn cùng cô ly hôn là do tôi đã nhìn thấu bộ mặt thật của cô sau bao nhiêu năm, đơn giản là vì tôi vốn dĩ không yêu cô. Mặc Tang, cô dựa vào cái gì mà so sánh cô với em ấy. Cô nghĩ cô ngoan ngoãn làm một người vợ an phận như vậy thì lấy được sự yêu thích của tôi sao. Bộ dáng nhu nhược vâng vâng dạ dạ kia của cô rất dối trá, khiến tôi chỉ muốn chà đạp. Chuyện tôi và em ấy thế nào không liên quan đến cô, cô nên nhớ cô chỉ là kẻ thế thân cho em mà ấy thôi. Tự mình nói với mẹ về chuyện ly hôn đi. Tốt nhất là cô là người đề nghị."

Dứt lời Cố Phẩm Ngôn liền chán ghét ném cô ra ngoài.

Mặc Tang đau đớn ngã ngồi trên mặt đất, trong lòng ủy khuất và không cam lòng đến mức không nói nên lời.

Mắt thấy Cố Phẩm Ngôn sắp quay người rời đi thì cô giống như mất đi khống chế vội vàng hét to: “Cô ta trở về thì thế nào? Các người có thể ở bên nhau thì thế nào? Chỉ cần tôi không ký vào đơn ly hôn thì tình yêu anh dành cho cô ta chỉ tính là yêu đương vụng trộm, là ngoại tình. Cô ta là kẻ thứ ba, so với thế thân tôi vẫn còn danh phận là vợ của anh!”

Thanh âm trong gian phòng trống vắng phá lệ rõ ràng, Cố Phẩm Ngôn dừng bước xoay người trở về, từ trên cao nhìn xuống gương mặt quật cường của Mặc Tang. Hắn đột nhiên nâng chân hung hăng đá vào bụng cô, sau đó lại đá vào bụng lần nữa, đối với sức lực của một người học võ như Cố Phẩm Ngôn thì chính là đòi mạng, Mặc Tang đau đến mức té ngã trên đất, thật lâu vẫn yên tĩnh bất động.

Ẩn quảng cáo


Bỗng nhiên cô bật cười nói: "Hay là anh giết tôi đi... giết chết tôi rồi hãy nói. Tôi chết rồi... sẽ thành toàn cho hai người."

Cố Phẩm Ngôn nhíu mày, hắn châm điếu thuốc ngồi xổm xuống bên cạnh Mặc Tang, ánh mắt lạnh băng nhìn vẻ mặt đầy thống khổ của cô. Lại một lần nữa nắm lấy tóc của Mặc Tang nhìn khuôn mặt cô vì bị đau mà ứa đầy mồ hôi nhưng nhất quyết không chịu thua, Cố Phẩm Ngôn lạnh giọng nói: “Nếu cô đã muốn tìm chết như vậy thì tôi đây liền thành toàn giúp cô, cô không nên đụng vào giới hạn của tôi.”

Mặc Tang che bụng lại, đau đến mức không thể nào thở nổi nhưng miệng vẫn trào phúng nói với hắn: “Anh cảm thấy… mẹ sẽ đồng ý chuyện ly hôn này sao? Anh cảm thấy bản thân mình thông minh sao? Chính cô ta đã làm cái gì thì cô ta là người rõ nhất. Anh đừng quên bây giờ tôi vẫn là vợ của anh.”

Ánh mắt Cố Phẩm Ngôn lạnh lùng, cả người tản ra hàn khí, hắn nhấc tay muốn đập đầu Mặc Tang xuống mặt đất, vì cơ thể yếu ớt đang cố gắng chống chọi Mặc Tang không còn sức đâu để giẫy giụa.

Rầm...

Một tiếng trầm vang bay bổng, Mặc Tang chỉ cảm thấy đầu mình kịch liệt đau đớn, trong tim dường như chết lặng.

Mơ hồ rằng mình sẽ chết...

Hơi thở đứt quãng...

Sau đó trước mắt tối sầm ngất đi lúc nào không hay.

Lúc Mặc Tang tỉnh lại thì cô đang ở bệnh viện, tỉnh lại rồi nhưng đầu vẫn đau đơn kịch liệt thiếu chút nữa đã làm cô ngất đi lần nữa. Dì Lâm nói cô đã hôn mê hai ngày, bác sĩ cũng nói phần đầu cô chịu chấn động não nhỏ.

Cửa lúc này bị đẩy ra, Cố Phẩm Ngôn đi vào, hắn nhìn người mang gương mặt tái nhợt đầu quấn băng vải nằm trên giường phá lệ chói mắt, sau đó nói: “Mẹ tôi tới rồi, cô tốt nhất nói cái gì nên nói.”

Ẩn quảng cáo


Cửa lần nữa bị đẩy ra, một nữ nhân khí chất quý phái đi đến, tuy nhìn qua đã có chút đứng tuổi, nhưng ánh mắt lại sắc bén đến mức làm người khác không dám đối diện với ánh mắt của nữ nhân này.

Chu Lan đi đến trước giường bệnh, nhìn thấy tình cảnh của Mặc Tang không khỏi nhíu mày, bà nắm lấy bàn tay của cô, vẻ mặt đau lòng hỏi: “Tang Tang, rất đau phải không? Mẹ xin lỗi vì đã để nó lộng hành như vậy.”

Nói xong bà liền đứng thẳng dậy.

Mặc Tang hoảng hốt níu bà lại: “Không sao cả, con không đau, mẹ không cần lo lắng, chỉ là vết thương nhỏ thôi, là tự con té ngã không liên quan đến anh ấy, mẹ đừng mắng anh ấy."

Nhưng Chu Lan lại đỡ cô dựa vào gối đầu trước giường, cúi đầu vô lực. Chu Lan rất hiểu con trai mình, bà làm sao không hiểu chứ. Bà quay lại nhìn thằng con trai mà bà nuôi lớn, cảm thấy hắn thật ngu muội.

“Cố Phẩm Ngôn con cút lại đây cho mẹ!”

Cố Phẩm Ngôn trong nhà lại rất sợ uy nghiêm của mẹ. Hắn đi qua muốn hô một tiếng ‘mẹ’, nhưng chưa kịp mở miệng thì đột nhiên bị Chu Lan tát cho một cái. Tầm mắt hắn vừa vặn nhìn sang Mặc Tang.

Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt hắn tức giận căm phẫn nhìn cô.

Nữ nhân đáng hận kia, vì sao luôn sống tốt như thế chứ?

Cô nên chết đi mới phải.

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Nước Mắt Như Lưu Huỳnh, Đốt Tim Đến Thối Rữa!

Số ký tự: 0