Chương 7: Sóng

"Trịnh Vỹ An!" Có làn da lành lạnh của ai đó chạm rất khẽ vào tay tôi. Thoảng qua cánh mũi là mùi trái cây dịu ngọt. Tôi hé mở cặp mắt, lại nhìn xung quanh rồi mới hướng về sự động chạm vừa rồi.

"Tâm Đan?" Tôi gọi trong vô thức, người con gái bên cạnh nhoẻn miệng cười đáp lại lời gọi của tôi.

In lên đôi mắt còn chút ngái ngủ, có bóng dáng xinh đẹp của một cô gái tầm đôi mươi. Tôi ngơ ngác nhìn như thôi miên vào gương mặt kiều diễm ấy. Tim trong ngực cứ cuộn lên như chứa bão.

Rồi tích tắc sau, chưa đến phân nửa của một phút, vô số hình ảnh chạy ngang dọc trong tâm trí như luồng điện bị chập mạch.

Ký ức đột ngột quay về, nó đổ dồn lên người tôi một lúc như quả bóng nước bị đổ căng tròn. Nước chạm vào người... đau rát. Tôi cúi ngập người thở hổn hển. Sự tỉnh táo trong mộng này một lần nữa mang cho tôi cơn đau thấu xương tủy.

"Anh sẽ làm gì sau khi nhớ ra tôi?" Phải rồi, tôi sẽ làm gì. Tôi nhớ lại hết rồi. Sau hơn hai tháng kể từ ngày sự kiện ấy xảy đến, tôi đã tìm lại tâtd cả những ký ức đã mất.

Tôi tỉnh dậy lần nữa, nhưng không phải trong mơ. Mà là trong bệnh viện. Mùi cồn y tế quẩn quanh khiến tôi nhăn mũi khó chịu. Vừa cau có được vài giây thì bên cạnh xuất hiện một giọng nói.

"Tôi đã nói rồi!" Âm giọng pha trộn giữa tức giận và lo lắng.

"Xém chút nữa là phòng khám của tôi đi tong rồi đấy! Cái thằng chết tiệt này!" Lại thêm một pha nghiến răng nghiến lợi, tôi nằm im trên giường cười nhạt đáp trả.

"Cậu đã nằm như thế ba ngày rồi! Chưa chết là may!"

"Đã ba ngày rồi sao?!" Chỉ mới ba ngày trôi qua, nhưng tâm trí tôi như vừa trải qua ba năm trong giấc mơ ngắn ngủi. Những hình ảnh xưa cũ tôi đánh rơi đã trở lại đầy đủ, một chi tiết nhỏ cũng chẳng thiếu. Điều mà tôi cứng đầu cứng cổ tìm kiếm đã được tìm thấy. Nhưng đổi lại, tôi chỉ cảm thấy cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực.

Tôi bỏ ngoài tai đoạn cằn nhằn dài dằng dặc đang phát ra ra rả, loạng choạng chống tay ngồi dậy. Đôi chân dưới chăn mềm oặt, tôi phải trông khổ sở lắm nên cậu bạn im bặt không mắng nữa mà đi đến đỡ lấy lưng tôi.

"Cậu nhớ ra rồi phải không?" Sau cùng cũng nhịn không nổi mà hỏi tôi câu này. Tôi gật đầu thay cho câu trả lời. Tôi biết cậu ta tức giận vì điều gì. Nếu thay vị trí cho nhau, tôi cũng sẽ làm vậy.

Ẩn quảng cáo


Tâm Đan - cái tên ấy như gắn liền với nửa cái mạng này của tôi. Tôi không nói quá. Vì sự khổ sở trước và sau khi tôi nhớ ra đều chẳng khác gì nhau.

"Cô ấy... tin tức có thông báo gì không?" Giọng tôi hơi khàn, nghe như thể tôi sắp bật khóc đến nơi.

"Không, dù gì cũng là thiên kim của cả gia tộc lớn như vậy, những tin tức như thế sẽ không để lọt ra ngoài dễ dàng đâu!"

"Biển hôm đó... có bão." Một cơn lạnh chạy dọc theo sống lưng, lan đều ra tứ chi. Liệu có may mắn nào xảy ra với người con gái vốn không may đó không.

Những cơn sóng tôi không nhìn rõ được, nhưng âm thanh như tiếng gầm kia vẫn khắc sâu trong tâm trí. Nó xé toạc tâm trí còn chút mơ hồ của tôi, kéo giật tôi ngang dọc đến khi tơi tả rồi rơi mình xuống làn nước đen ngòm.

"Thật sự không nghe đc tin tức gì về cô ấy sao?", giọng tôi hơi run, tôi cũng chẳng buồn để tâm tới "Thật sự một chút cũng không có sao?"

"Cậu muốn nghe về cái gì? Mong chờ cái gì?! Một đám tang sao?" Hai từ "đám tang" ấy cuộn lên trong lòng. Tôi mặc kệ đôi chân mềm oặt, lao đến túm chặt cổ áo cậu bạn. Bằng chất giọng khản đặc khó nghe mà rít lên "Câm miệng!"

"Cậu nghĩ ai có thể sống sót sau khi rơi ở độ cao đó chứ?"

"Là vì tôi... cô ấy thành ra như thế... là vì tôi." Tôi đay nghiến với chính mình. Hai tay vẫn túm chặt lấy cổ áo người kia. Nhưng tâm trí lại trôi về cảnh tượng tối hôm đó. Mọi thứ đã trở nên rõ ràng, rõ đến đau lòng!

"Chẳng phải tôi đã cảnh báo rồi sao?! Rằng những ký ức đó một lần nữa phá hủy cậu!"

Tôi thẫn thờ, để mặc ai dìu lấy thì dìu. Rồi bằng cách nào đó tôi đã nằm ngay ngắn trên giường bệnh. Bên tai tôi vọng lại âm thanh của gió biển và tiếng vỡ của từng đợt sóng đánh.

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Mùa Thứ Năm, Tháng Thứ Mười Ba

Số ký tự: 0