Chương 9: Rời khỏi Tử Cấm Thành

Lệ Phương Hyền 1567 từ 23:04 15/10/2021
Sáng hôm sau, những giọt sương còn đọng trên chiếc lá của cây đào trước Lệ Ly Cung, một vài khoảng khắc đáng nhớ những kỉ niệm muốn xoá nhoà trong tâm trí Lệ Phi lại xuất hiện.

Nhớ lại cậu bé từng nói sẽ cùng nàng bên nhau không tách rời, nhưng cớ sao những lời nói năm xưa lại không thực hiện. Nàng mỉm cười ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng mà bấy lâu vẫn luôn nhìn chàng.

Một tì nữ vội vội vàng vàng, khuôn mặt hiện rõ sự vui vẻ. Nàng ta cất lời.

"Lệ phi nương nương! Người mau ra ngoài xem đi..."

Nàng im lặng bước đi ra ngoài, ánh mắt dừng lại ở những cống phẩm đang bày ở sân. Lưu công công thấy nàng thì cúi đầu hành lễ.

"Nô tài thỉnh an Lệ phi nương nương."

Lưu công công mỉm cười, sau đó cho đám hạ nhân đem những phẩm vật quý giá vào cung nàng.

"Đã có chuyện gì?"

"Bẩm Lệ Phi, những vật phẩm này gồm có... lụa tơ tằm, trâm vàng đính ngọc, có cả những cống phẩm quý hiếm và trang sức nạm vàng do hoàng thượng tự tay lựa chọn tặng nương nương."

Có phải chàng ấy vẫn còn quan tâm nàng, vẫn âm thầm nuông chiều nàng...

Nàng mỉm cười sau đó đưa tay ra ám hiệu cho nô tì bên cạnh thưởng bạc cho Lưu Công Công.

Mất một lúc những gương chứa phẩm vật quý giá mới được chuyển xong. Những khoảng trống trong căn phòng lạnh lẽo được lắp đầy với rất nhiều gương lớn nhỏ khác nhau.

"Xem ra hoàng thượng rất yêu nương nương."

Tì nữ kia nhìn những cống phẩm mà bất giác nói một câu khiến cho đám tì nữ bên cạnh nhìn chằm chằm vào nàng ta. Như phản ứng nàng ta liền đưa tay bịt chặt miệng của mình lại.

"Chàng ấy... Yêu ta..."

Trong lòng nàng cảm thấy rất ấm áp, nhớ lại ánh mắt yêu thương mà chàng đã nhìn nàng, nụ cười chàng tựa như thứ gì đó dần cướp lấy trái tim nàng.

Chẳng nghĩ thêm, nàng liền chỉnh sửa y phục vội vàng đến Điện Vĩnh Hoà, đến gặp chàng trai mà bấy lâu nàng vẫn luôn yêu đến sinh hận.

"Lệ Phi nương nương xin thất lễ, người không thể vào."

"Ngươi dám cản ta?"

Nàng đến đưa dĩa điểm tâm chàng thích nhất đến cho chàng, muốn chàng nếm lại món điểm tâm xưa như nhắc lại khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Nàng đưa ánh mắt nhìn đám nô tỳ ý ra hiệu cho họ ngăn lại hai quân sĩ đang chắn đường kia.

Đám nô tỳ hiểu chuyện liền ngăn cản hai quân sĩ kia, nàng thuận lợi bước vào.

Bộp.

Dĩa điểm tâm trên tay rớt xuống, nàng trợn tròn mắt nhìn hai người trước mặt đang ân ái, cười vui vẻ với nhau. Hoàng thượng nhìn nàng hai hàng lông mài khẽ nhíu lại.

"Nàng đến đây làm gì."

Chàng lạnh lùng để lại một câu, ánh mắt sắc bén liếc nàng, rồi liền quay sang Quý Nhân mỉm cười. Nàng đứng im bất động, trái tim đã chưa lành nay lại xuất hiện thêm vết thương.

"A Ly..."

"Không được gọi tên húy của trẫm."

Lời nói của chàng khiến nàng sững người. Nàng mỉm cười rồi hành lễ.

Ẩn quảng cáo


"Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng... Thần thiếp xin cáo lui."

Nói rồi nàng xoay lưng quay đi. Khuôn mặt nàng hiện lên sự đau lòng, đau đến mức có thể khiến cho hơi thở nàng trở nên nặng nề không ổn định.

"Khoan đã!"

Có phải chàng... Vẫn yêu ta đúng không... Có đúng không...

"Nàng không định nhặt những thứ nàng đánh rơi sao."

"Hoàng thượng sao chàng lại làm như thế với tỷ tỷ..."

Nàng hít thở thật sâu xoay lại cúi người nhặt những mảnh vỡ của chiếc dĩa và bánh đã rơi. Nàng nhặt từng mảnh vỡ giống như nhặt những vết thương trong lòng không thể lành lại được.

"Tỷ tỷ không sao chứ?"

Nàng bóp chặt mảnh vỡ khiến tay rứa máu đau đớn, liệu nó bây giờ có đau hơn trái tim của nàng không.

Bốp!

"Không cần tiện tì ngươi lo."

Nàng tát thật mạnh vào mặt Như Ý khiến nàng ta ngã nhào xuống đất, Hoàng thượng liền vội vàng bước đến đỡ nàng ta, đưa tay đẩy nàng một cái khiến nàng cũng mất thăng bằng ngã xuống đất.

Hoàng thượng sững người, nhìn vào hai bàn tay của bản thân. Nhưng cuối cùng cũng lạnh lùng nhìn nàng.

"Còn không rời đi?"

"Thần thiếp cáo lui!"

Nàng lần nữa quay đi, những giọt máu từ từ rơi ra khỏi tay nàng, rơi xuống nền đất lạnh.

Tại sao tình cảm của ngài dành cho nàng lại rẻ mạt đến vậy. Không ngừng khiến trái tim nàng tổn thương, nàng cũng chưa từng oán trách chàng vô tâm...

"Lệ phi... Tay người..."

Sau khi rời khỏi Vĩnh Hoà Điện, người nàng run lên cầm cập. Nàng còn chẳng để ý đến việc tay vẫn còn đang nắm chặt mảnh vỡ.

"Đến... Đến... Từ Thọ... Cung."

Giọng nói yếu ớt, đám hạ nhân liền nâng kiệu thẳng bước đến Từ Thọ Cung.

"Tổ mẫu... Con..."

Thái hậu nhìn nàng sau đó ra lệnh cho tất cả cung nữ thái giám ra ngoài. Lúc này hơi thở Lệ phi liền gấp gáp, nàng không thể khống chế bản thân nữa. Nước mắt liên tục rớt xuống mặc cho nàng vẫn đang cố gắng van xin nó.

"Tổ mẫu... Tim con đau quá... Người đưa Hoà Lệ rời đi được không."

Ngọn nến yếu ớt cuối cùng cũng đã bị chàng thổi tắt, hơi ấm còn sót lại đã biến mất.

"Hoà Lệ..."

Tổ mẫu nhớ lại năm xưa. Lúc đó Hòa Lệ người run cầm cập, nàng khóc đến cả hai mắt đều sưng to.

"Tổ mẫu... Sau này Hoà Lệ sẽ không khóc nữa, A Ly không thích kẻ yếu đuối."

Ẩn quảng cáo


Hoá ra lúc đó hoàng thượng thấy nàng bị tát, nhưng nàng vẫn vậy khuôn mặt không cảm xúc của nàng khiến cho Phi tần khác càng tức giận. Một lúc sau họ mới buông tha cho nàng, khi họ rời đi nàng liền ngã khuỵa xuống nước mắt liền rơi.

Không phải vì họ ức hiếp nàng nên nàng khóc, mà là vì sao khi nhìn thấy nàng bị như vậy chàng chẳng một lời hỏi thăm, chẳng một lời an ủi.

"Kẻ yếu đuối như nàng. Ta Không Thích!"

Vì một câu nói, từ đó về sau nàng không còn khóc nữa. Nhưng hôm nay nàng lại khóc, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Xót xa cho tấm chân tình của Lệ phi, trái tim lại bị người mình yêu giẫm đạp, vốn nghĩ chỉ cần yêu chàng thêm một chút thì chàng sẽ đáp lại tình yêu ấy...

"Sau này Hòa Lệ sẽ không rời bỏ A Ly."

Xin lỗi vì những lời hứa sẽ bên chàng không tách rời, xin lỗi ta chẳng yêu chàng nữa... Ta không còn mạnh mẽ chống trội những tổn thương mà ngài mang lại...

"Tổ mẫu cầu xin người hãy đưa Hoà Lệ rời khỏi đây... Hoà Lệ không muốn ở đây nữa..."

Trái tim của nàng bây giờ rất đau, nếu lúc trước đã biết sẽ có kết cục này, thì nàng đã không phải hy vọng để rồi khiến bản thân thất vọng nhiều hơn.

Thái hậu không biết nàng xảy ra chuyện gì, nhìn thấy Hoà Lệ trái tim của người làm tổ mẫu cũng vô cùng đau lòng. Thái hậu vỗ vào lưng nàng an ủi.

"Được... Tổ mẫu đưa con rời đi... Đã chịu khổ rồi, con khóc đi đã có tổ mẫu ở đây."

Nàng càng khóc lơn hơn, biết bao nhiêu uất ức giấu trong lòng nay cũng được giải tỏa. Nàng khóc đến mức ngủ luôn vào lòng của Thái Hậu.

Liên Y... Kết cục của ta có giống như ngươi không... Ta buông bỏ rồi... Bổn cung không yêu chàng nữa... Tay ta không đau nữa rồi... Nhưng sao trái tim ta lại đau gấp hàng vạn lần... Ta mệt rồi..."

Lệ Phi nàng hãy khóc thật lâu khi tỉnh lại nàng sẽ không còn yêu người nữa. Tình cảm này khiến nàng từng chút từng chút một mà đâm vào trái tim nàng, tình cảm vốn đã không thành nay đã khép lại rồi...

Sau khi đưa nàng lên giường. Thái hậu liền đến Vĩnh Hoà Điện.

"Hoàng Thượng!"

"Hoàng Nhi thỉnh an mẫu hậu..."

"Như Ý thỉnh an thái hậu nương nươn...g"

Bốp!

Thái hậu tiến đến và tát thẳng vào mặt của Như Ý, khuôn mặt già nua giận dữ.

"Mẫu hậu... Có phải là do... Lệ phi đã..."

"Câm Miệng!"

Hoàng thượng chưa hết lời thì Thái Hậu đã giận dữ đưa mắt xuống nền đất lạnh vẫn còn vướng máu của Hoà Lệ.

"Ta sẽ đưa Lệ Phi rời khỏi đây!"

Lời nói đanh thép của thái hậu khiến hoàng thượng sững sờ.

"Không thể được..."

"Ai gia đã quyết không thay đổi. Ta sẽ đưa Lệ Phi rời khỏi ngươi mãi mãi."

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Lệ

Số ký tự: 0