Chương 9: Kí Ức

Hoàng Thượng Dâm Tặc ! Liêu Phong 1667 từ 04:08 20/10/2022
Một tháng trôi qua, Liêu Nguyệt không nhìn thấy Dương Yến vào cung nữa, liền đi tìm Dương Yến.

Vừa tới cổng Dương phủ thì Dương Yến cũng vừa lúc đi ra cùng đệ đệ mình.

Liêu Nguyệt vừa thấy Dương Yến liền mừng rỡ chạy vội đến trước mặt thì bị Dương Tử chắn trước mặt.

Liêu Nguyệt mặc kệ Dương Tử, chồm người đi qua rồi lấy từ tay áo ra chiếc hộp đựng một con bướm rất đẹp, đưa ra trước mặt Dương Yến.

"Tỷ tỷ, ta tặng tỷ."

Dương Yến quay người, bơ đi.

"Đệ đệ, ta đi thôi."

Cả hai vừa xoay bước đi thì lại bị Liêu Nguyệt cản trước mặt, hắn vẫn cố chìa chiếc hộp ra.

Dương Yến quơ tay, chiếc hộp rớt mạnh xuống đất, hộp bị rớt mạnh nên nắp mở ra, bướm từ đó bay đi mất.

Dương Tử bước lại nắm lấy tay tỷ tỷ mình kéo đi.

Liêu Nguyệt thần người đứng nhìn bướm bay mất, rồi giật mình thấy hai người kia đã đi xa, nên ba chân bốn cẳng đuổi theo.

Dương Yến lại bị Liêu Nguyệt cản trước mặt lần nữa.

Liêu Nguyệt cười thật tươi, lấy cây trâm từ người chìa ra.

"Nếu tỷ không còn thích bướm nữa thì không sao, ta có mang theo trâm, ta tặng tỷ."

Dương Yến đanh mặt, lạnh lùng đáp.

"Ta không cần. Mong điện hạ về cho."

Dương Tử thấy hắn cứ dây dưa với tỷ tỷ liền bước lại đẩy ngã Liêu Nguyệt, cây trâm cũng vì vậy rớt gãy đôi.

Liêu Nguyệt thấy cây trâm gãy, đỏ mặt giận dữ đứng dậy nhào tới Dương Tử đánh.

Dương Tử cũng không nương tay mà đánh trả rất mạnh.

Khi cả hai cùng lúc ăn quả đấm của nhau thì đồng thời ngã xuống.

Dương Yến cũng vội chạy tới kéo đệ đệ đứng dậy, rồi trừng mắt nhìn đệ đệ.

"Đệ ngừng được chưa? Hắn là cửu hoàng tử đó, đệ có biết hành động vừa rồi sẽ mang họa sát thân không?"

Nói xong, Dương Yến lại bước tới chỗ Liêu Nguyệt. Lúc này Liêu Nguyệt cũng vừa đứng dậy.

Dương Yến cúi đầu, hành lễ.

"Mong điện hạ thứ lỗi cho đệ đệ ta."

Liêu Nguyệt cười buồn nhìn Dương Yến.

"Ta không sao, cũng do ta gây sự trước. Vậy thôi, ta xin lỗi, ta về."

Dứt lời Liêu Nguyệt cúi xuống nhặt lấy hai khúc trâm gãy lên, rồi bước đi.

Cũng từ khi đó mà Liêu Nguyệt cũng không tìm gặp Dương Yến nữa.

* * * * * *

Ánh nắng ban mai rọi vào từ khe cửa sổ, Liêu Nguyệt giật mình ngồi dậy, lấy dưới gối ra một chiếc hộp đầy tinh xảo. Hắn mở hộp ra là cây trâm khi xưa, hắn nhìn trâm cười buồn.

Lúc này Lưu Tiết gõ cửa.

"Ngươi vào đi, ta thức rồi."

Liêu Nguyệt tay vẫn ngắm nhìn cây trâm gãy mà trả lời.

Lưu Tiết bước vào cúi đầu hành lễ.

"Thưa đện hạ, mọi chuyện đã theo kế hoạch, không sai một bước."

Ẩn quảng cáo


Liêu Nguyệt gật đầu đứng dậy đi đến chậu rửa mặt, rồi giang hai tay ra. Lưu Tiết tiến tới thay y phục cho Liêu Nguyệt.

Lưu Tiết vừa thắt đai lưng cho Liêu Nguyệt vừa hỏi.

"Điện hạ...Tại sao ngài lại chọn Liêu Danh? Một kẻ yếu thế nhất trong các vị hoàng tử."

Liêu Nguyệt ngước lên nhìn nóc nhà rồi nhìn xuống Lưu Tiết mà nhếch môi cười.

"Vì hắn là kẻ tâm không vững, dễ làm con rối cho chúng ta nhất."

Lưu Tiết thay xong y phục cho Liêu Nguyệt thì lui lại vài bước, mắt đăm đăm nhìn vào cây trâm gãy trên tay Liêu Nguyệt.

"Điện hạ có cần thuộc hạ tìm người sửa nó không?"

Liêu Nguyệt cầm hai khúc gãy mà lắc tay qua lại.

"Có sửa lại thì vẫn không thể thay đổi được quá khứ. Đôi khi ta lại thấy nó thế này mà đã rất đẹp rồi."

Lưu Tiết gật đầu.

"Thuộc hạ đã hiểu."

Liêu Nguyệt tiến tới một tay vỗ vỗ lên má Lưu Tiết.

"Chỉ có ngươi là hiểu ta."

Rồi vài giây sau, Liêu Nguyệt cũng thu tay lại bước ra ngoài. Lưu Tiết cũng bám sát đi theo bước chân của Liêu Nguyệt với khoảng cách không quá xa cũng không quá gần.

* * * * * *

Tại thư phòng của Liêu Danh.

Gã đeo mặt nạ đen vàng xuất hiện.

Hắn nhanh như gió đi vào phòng Liêu Danh không một tiếng động.

"Ngài đã có quyết định rồi đúng không?"

Liêu Danh cẩn thận dò xét.

"Ừm. Chủ nhân ngươi có chắc sẽ ủng hộ ta chứ?"

Hắn trả lời một cách chắc chắn.

"Điện hạ yên tâm, chủ nhân ta hứa sẽ giúp ngài loại bỏ tất cả vật cản đường. Đầu tiên là tam hoàng tử, chỉ cần ngài làm theo kế hoạch của chủ nhân ta. Ta chắc chắn từng đối thủ một sẽ biến mất."

Liêu Danh gật đầu, tên áo đen cũng biến mất.

* * * * * *

Tại phủ tam hoàng tử.

Tiếng hét đến chói cả tai.

"Ngươi nói gì?"

Liêu Ngọc lấy lại bình tĩnh rồi nói tiếp.

"Người lén gặp riêng hắn là bọn Lang Sát. Bọn chúng đã dám đụng vào người ta, giờ lại muốn theo phe khác hại ta sao. Thật cả gan, ngươi biết gì về bọn chúng?"

Tên thuộc hạ cúi đầu nói.

"Bẩm điện hạ, kẻ đứng đầu thì rất hiếm khi xuất hiện. Chỉ nghe đồn rằng hắn đeo chiếc mặt nạ che nửa mặt màu đỏ thẫm như máu. Trợ thủ đắc lực của hắn là người luôn ra mặt thay hắn thì đeo chiếc mặt nạ nửa vàng nửa đen. Còn tất cả thủ hạ còn lại đoán chừng hơn trăm tên đều đeo mặt nạ đen tuyền. Bọn chúng đều là cao thủ được tuyển chọn. Hầu như chưa lần nào họ thất bại trong việc ám sát ai đó. Nếu có thất bại họ sẵn sàng tự vẫn ngay tại chỗ. Nên thông tin chính xác về nơi bọn chúng thì không thể tìm ra được. Tuy bọn chúng bán thông tin và nhận ám sát lấy bạc. Nhưng không phải nhiệm vụ nào cũng nhận. Vì kẻ đứng đầu tính tình kì quái, không thể dùng bạc để mua chuộc ai trong số chúng cả. Dù được xem là bán mạng vì bạc nhưng lại không ham bạc. Nói chung là thích thì nhận, không thì thôi."

Liêu Ngọc cắn chặt răng, ánh mắt sắt lạnh.

"Hừ... bọn chúng nghe hay đấy. Ngươi nhanh đi chiêu mộ thêm một số cao thủ võ lâm về đây. Kì này ta nhất định tiêu diệt sạch hang ổ bọn chúng."

Tên thuộc hạ nhận lệnh rồi rời đi.

Liêu Ngọc chợt nhớ đến Dương Tử khi được nhắc trong lần trò chuyện với Liêu Phan, liền lên tiếng gọi ra bên ngoài.

"Người đâu!"

Ẩn quảng cáo


Một tên hầu chạy vào.

"Có thuộc hạ!"

Liêu Ngọc phất tay ra lệnh.

"Ngươi chuẩn bị xe ngựa. Ta phải đến Dương phủ một chuyến."

Tên hầu cúi đầu rời đi.

"Đã rõ!"

* * * * * *

Tại sân trước của Dương phủ.

Dương Tử đang luyện kiếm trong sân, dáng vẻ uyển chuyển như là đang khiêu vũ cùng đường kiếm đầy tinh xảo. Một làn gió mạnh thổi đến cái cây to ở sân, các tán lá nhè nhẹ rơi xuống, Dương Tử dùng lực chân phóng vụt tới, liên hồi các nhát chém, nhanh như chớp mà ánh mắt thường không nhìn kịp. Tất cả các tán lá đều trong phút chốc mà bị chém đứt đôi, rơi xuống đất. Thì ngay lúc này có người vừa vỗ tay vừa bước tới.

Dương Tử ngừng lại, thu kiếm vào vỏ, nhìn người trước mặt.

"Ngươi là....là tam điện hạ."

Dương Tử giật mình nhớ ra, liền nhanh cúi đầu hành lễ.

"Thần tham kiến điện hạ, thật thất lễ khi không sớm nhận ra ngài."

Liêu Ngọc vỗ vai Dương Tử.

"Được rồi không cần khách khí vậy đâu. Miễn lễ, miễn lễ."

Dương Tử từ từ ngẩng đầu lên nhìn, vẻ mặt điềm đạm.

"Điện hạ, không biết ngài đến đây có việc gì không? Nếu là gặp phụ thân ta thì hiện phụ thân ta không có nhà."

Liêu Ngọc vừa cười vừa nói.

"Ta là đến gặp ngươi."

Dương Tử trố mắt ngạc nhiên, trong đầu vốn chỉ nghĩ là "hắn muốn gặp phụ thân mình nhưng sao lại là mình, mình đâu có chức vị gì trong triều đâu". Dương Tử suy nghĩ hồi lâu, vẻ mặt nghi ngờ lẫn lo sợ hỏi lại lần nữa.

"Điện hạ muốn gặp thần?"

Liêu Ngọc đáp nhanh gọn.

"Đúng vậy."

Dương Tử đang miên man suy nghĩ lý do thì Liêu Ngọc nói nhanh, phá tan đi suy nghĩ của Dương Tử.

"Ta xin mạn phép nói thẳng. Ta muốn ngươi giúp ta đoạt lấy ngai vị thế tử, ta sẽ cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn. Đảm bảo chu toàn cho cả Dương gia."

Dương Tử thẳng thừng trả lời.

"Thứ lỗi cho thần, thần xin mạn phép từ chối."

Liêu Ngọc chau mày.

"Ngươi dám từ chối ta? Ngươi không sợ ta sẽ giết cả nhà ngươi sao?"

Dương Tử mặt đanh lại, nhìn thẳng vào mắt Liêu Ngọc, không chút sợ sệt mà trả lời.

"Thần và cả gia đình thần qua bao đời đều một lòng trung thành phục vụ Hoàng thượng. Không làm việc gì sai, cớ sao phải sợ?"

Liêu Ngọc tức giận, mặt hắn cũng tỏ vẻ khó chịu.

"Được, khá khen cho lời nói của ngươi. Ngươi hay lắm. Ta sẽ không quên chuyện ngày hôm nay."

Liêu Ngọc nói rồi hằn học bước đi. Dương Tử cố nói lớn vọng ra ngoài.

"Thỉnh điện hạ trở về."

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Hoàng Thượng Dâm Tặc !

Số ký tự: 0