Chương 9: Tâm sự trong mưa

Hẹn Ước Ba Sinh Đỗ Uyên 1171 từ 13:02 30/05/2022
Bốn ngày sau, cơn mưa vẫn chưa ngớt hạt. Không khí giá buốt u ám của mùa đông mang theo muôn vàn hạt mưa lạnh lẽo ngự trị khắp Thủy cung. Tiếng mưa đổ rào rào trên mái ngói lưu ly, trên mặt nước hồ sen rộng, trên những cành bạch mai khẳng khiu tơi tả… tạo thành một bản hòa ca tang thương phần nào khuấy động sự tĩnh lặng, cô liêu và tịch mịch của không gian. Tâm trạng mọi người đều nặng nề, trầm uất.

Từ sáng sớm, Khiết Thảo đã ngồi trong Tàng Thư Các với những cuộn giấy cổ về dược học ghi chi chít chữ Khoa Đẩu nhưng đầu óc chàng lại lang thang với cơn mưa ngoài cửa sổ. Bao nhiêu lần chàng cầm cây viết bằng ống trúc với ngòi nhọn đã thấm mực là bấy nhiêu lần một tờ giấy Mật Hương bị phí hoài. Chàng gõ gõ những ngón tay lên bàn gỗ nhìn dòng nước mưa trong vắt đổ từ mái ngói xuống mặt hồ bất ngát hoa sen.

- Thật là… không thể tập trung được.

Chàng thở dài đứng dậy, khó chịu đi tìm Điệp Tuyên. Chàng gặp cô đang vô tư trò chuyện với những cung nữ trong bếp.

- Mọi người có thể lấy cho tôi một bình rượu, một cây sáo và cái gì che mưa được không?

- Anh cần những thứ đó để làm gì?

Điệp Tuyên ngạc nhiên nhìn Khiết Thảo. Vẻ mặt chàng bình thản nhưng có chút gay gắt trong đáy mắt và bất đắc dĩ trong thanh âm.

- Tôi hy vọng có thể làm cho cơn mưa này ngừng lại. Tiếng mưa làm tôi không thể tập trung đọc sách được.

- À…

Điệp Tuyên kéo dài giọng vẻ hiểu biết rồi nhanh chóng làm theo. Cô thì thầm một mình khi nhìn chàng đi về phía rừng mai dưới màn mưa trắng xóa.

- Có vẻ như chuyện Mạc Tần nói là sự thật…

Khiết Thảo bước vào Mai Trà Đình khi Thủy thần đang ngồi trầm tư bên bếp lửa. Bộ trang phục trắng bạc của ngài lấp lánh ánh sáng mờ ảo như phủ một lớp dạ quang. Không gian ảm đạm rét buốt ngày mưa và vẻ mặt lạnh băng không cảm xúc của Thủy thần làm ngọn lửa nhỏ bé hiu hắt trở thành thứ duy nhất ấm áp.

Chàng đặt bình rượu cạnh bếp rồi ngồi xuống. Ánh mắt ngài vẫn vô định dán chặt vào điệu nhảy kỳ lạ của ngọn lửa theo làn gió lạnh như kẻ vừa đến chẳng hề tồn tại.

Thời gian ngưng đọng trong những hạt mưa rơi rào rạt ngoài thềm. Tiếng mưa hòa với chất giọng trầm nhẹ không biểu cảm.

- Trời đã mưa gần bốn ngày rồi.

-…

Ẩn quảng cáo


- Mọi vật cần mưa để duy trì cuộc sống, nhưng mưa quá nhiều cũng không phải là điều hay. Ví dụ như cây cỏ, thiếu nước chúng sẽ chết, nhưng quá nhiều nước chúng sẽ bị ngập úng mà chết.

Khiết Thảo vừa nói vừa cắm cần trúc vào bình rượu mặc kệ cái liếc nhìn khó chịu của Lãnh Hà.

- Thứ gì cũng có giới hạn của nó.

-…

- Tình yêu cũng không ngoại lệ.

Câu nói thốt ra bình thản đến hờ hững. Khiết Thảo bắt đầu uống rượu, không quan tâm đến những sợi nước rất mảnh ánh lên màu lửa đỏ đang lơ lửng xung quanh chàng như lời đe dọa cực kỳ tàn nhẫn, gợi nhớ đến hình phạt tra tấn ngày nào. Bình rượu vơi dần trong thinh lặng. Chàng đổ thêm một sừng nước suối vào bình rồi rút cây sáo giắt nơi thắt lưng ra thổi.

Hơi rượu làm tiếng sáo thêm bay bổng du dương.

Khúc nhạc lúc tha thiết u sầu, lúc thâm trầm cay đắng, lúc nhẹ nhàng như lời thở than, lúc ai oán như tiếng hờn trách, lúc lại bi ai như những giọt nước mắt đang rơi… Nhưng tiếng sáo thần kỳ bị âm thanh hỗn tạp của bão táp mưa sa làm cho gãy vỡ đứt đoạn.

- Ngươi đến đây làm gì? Đừng nói với ta chỉ để uống rượu và thổi sáo.

Thủy thần hỏi khi tiếng sáo đã ngừng, chỉ còn tiếng mưa đơn độc phủ ngợp không gian.

Khiết Thảo im lặng nhìn ngài một lúc rồi lại thổi sáo.

Từng giọt âm thanh rơi vào không gian, thấm vào tâm hồn…

Nỗi tức giận đang dâng lên trong tâm khảm nhưng ngài không thể ngăn tiếng sáo. Khúc nhạc như có sức mạnh vô hình mê hoặc người nghe. Ngài bất lực để tâm hồn bị tiếng sáo cuốn đi, vô thức cảm nhận nỗi lòng người thổi sáo. Những tâm sự không ai thấu hiểu, không thể tỏ bày…

Những tâm sự của chính ngài nhưng lại không phải là ngài...

Tiếng mưa ngoài hiên nhà vơi dần.

- Nhìn mưa tôi lại nhớ đến mẹ, đến Khiết Dược và người đó. Bởi vì những giọt mưa này mà tôi phải rời xa gia đình và người mình yêu thương.

Ẩn quảng cáo


Chàng nói với giọng ngà ngà say.

- Khi đến đây, những thứ tôi có là chiếc vòng tay của mẹ, chiếc túi thơm đựng trầu của khiết Dược và nỗi nhớ về một cây sáo.

-…

- Cây sáo đang nằm đâu đó trong lòng hồ Tĩnh Dạ. Cây sáo mà chính tay cậu ấy chạm khắc cho tôi. Cây sáo kỷ niệm về tình yêu đơn phương vô vọng của tôi.

Khiết Thảo bật cười nhìn ngài qua ngọn lửa bập bùng trên bếp. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, thời gian như ngưng đọng lại. Vẻ đẹp thuần khiết và trong sáng của chàng trở nên mong lung qua bóng lửa liêu xiêu nhảy múa. Lần đầu tiên từ khi đến Thủy cung, vẻ đẹp bình thản và đôi mắt tĩnh lặng thấp thoáng nét buồn thảm nao lòng.

Ngài nhìn chàng rất lâu. Toàn bộ tâm trí như bị hút vào đôi mắt nâu trầm trong như thủy tinh đang phản chiếu ánh lửa, cảm nhận sâu sắc nỗi đau đọng trong đáy mắt. Ngài bất giác muốn chạm vào chàng.

Chạm vào quá khứ của chính ngài nhưng lại không phải là ngài…

- Chuyện tôi yêu một người con trai làm ngài ngạc nhiên sao?

-…

-Tôi không những yêu một người con trai mà cậu ấy còn là em rể của tôi nữa.

Tiếng sáo lại dìu dặt vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

Mưa đã ngừng rơi từ khi nào. Từng giọt nước đọng trên mái ngói tí tách thả mình xuống nền đá rắn lạnh lát dưới mặt đất cỏ mọc xanh rì. Những mảnh vỡ li ti của nước mưa bắn tung xòe rộng như một đóa hoa mong manh trong suốt trong khoảnh khắc.

Những cành bạch mai rũ nước rào rào sau cơn mưa giông.

Muôn vàn cánh hoa đẫm nước lả tả rơi rụng.

...

Chú thích:

1. Giấy Mật Hương

Giai thoại thứ nhất được kể trong sách Nam Phương Thảo Mộc Trạng của Kê Hàm, soạn năm 304: “ Mật hương chỉ làm bằng vỏ và lá của thứ cây có mùi mật. Giấy màu nâu. Nó có những vân hình trứng cá. Giấy rất thơm, bền và mềm. Khi thấm mực nó không bị mủn. Năm Thái Khang thứ 5 (đời Tấn, năm 284) sứ bộ La Mã dâng đến 30.000 tờ. Hoàng đế ban cho Đỗ Dự là Bình Nam tướng quân và Đan Dương hầu 10.000 tờ để viết Xuân thu thích lệ và Kinh truyện tập giải dâng lên vua. Nhưng Đỗ dự chết trước khi giấy được gởi đến. Theo chỉ dụ, giấy đó được ban cho gia đình.”

Lễ vật của sứ bộ và nhà buôn La Mã đem đến không phải xuất xứ từ đế quốc La Mã mà đến từ bán đảo Đông Dương ( Hậu Hán thư nói rõ, phái bộ đến từ Nhật Nam, tức là Việt Nam khi bị nhà Hán chiếm và chia tách thành Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam). Tên gọi cây mật hương đó là để chỉ cây Aquilaire Agalloche (tên tiếng Pháp), mà người ta vẫn thường sử dụng cả vỏ cây. Bản thảo cương mục của Lý Thời Trân (1518_1593) gọi cây này là cây Trầm Hương, được biết nó có mọc ở Việt Nam và Ấn Độ .

2. Chữ Khoa Đẩu:

Hay Khoa Đẩu Văn nghĩa là chữ viết hình con Nòng Nọc, như một số ký tự được khắc trên trống đồng, thạp đồng, kiếm, rìu và nhiều đồ đồng tuẫn táng thời Đông Sơn. Chữ Khoa Đẩu cũng xuất hiện ở Trung Quốc, thời nhà Hạ, Thương, Chua, nhiều ký tự như dấu chân chim. Một số nhà nghiên cứu cho rằng đây là chữ viết của người Việt Cổ. Điều này chưa được chứng minh, hiện tại còn đang tranh cải.
Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Hẹn Ước Ba Sinh

Số ký tự: 0