Giấc Mộng Thanh Xuân

   Số phận trớ trêu mang hai con người cùng một nỗi đau, cùng sự tổn thương không biết duyên phận từ đâu lại trở thành " thầy và trò ".


   Thầy ấy có lúc lạnh lùng vô tâm, có khi lại dịu dàng tốt bụng. Còn tôi nhút nhát yếu đuối nhưng sâu bên trong là nỗi sợ hãi là sự tổn thương sâu sắc khó ai thấy được. Đáng lý ra, một người trầm tĩnh lạnh lùng như thầy thì bên cạnh luôn có một cô học trò vui vẻ hoạt bát. Nhưng có lẽ là do duyên số, để một người ít nói như tôi và một người thầy thầm lặng bỗng lại trở nên thân thuộc với nhau hơn bất cứ ai.


    Thầy là chỗ dựa tình thần của tôi, là người duy nhất thấu hiểu tôi. Lúc thì dịu dàng quan tâm an ủi tôi, lúc lại lạnh lùng dạy bảo tôi. Tuy vậy thầy ấy vẫn luôn mang lại cho tôi một cảm bình yên và thoải mái mà khó ai có thể làm được, ở bên cạnh thầy tôi luôn thấy an toàn dù trong bất kỳ tình huống nào. Cũng không biết từ bao giờ mà bên trong tôi lại nhen nhóm cái gọi là "tình cảm sư đồ" dù biết là sai trái là không nên nhưng ở bên cạnh thầy càng lâu thì thứ tình cảm này lại càng lớn dần.


    Liệu chuyện tình này của tôi và thầy sẽ đi về đâu? Có lẽ là một cái kết viên mãn hoặc có thể là kết thúc đau buồn. Nhưng dù là gì thì tôi vẫn cảm thấy biết ơn vì thầy đã xuất hiện trong cuộc sống của tôi.

   

Nhận xét về Giấc Mộng Thanh Xuân

Số ký tự: 0