Chương 5: Theo bóng lưng người

Em Thân Yêu Nam Yên 1542 từ 14:52 05/10/2022
Tác phẩm đang dự thi #70


Reng... reng...

Tiếng chuông báo thức kéo Phương từ cơn mơ về thực tại. Giấc mơ có người mình yêu, giấc mơ về mình ngày trẻ dại, vui vẻ đến thế, nhưng sao trên má lại có vệt nước mắt?

Cô không biết trong cuộc sống, có những chuyện vụn vặt xảy đến như điềm báo trước của sóng gió, chỉ là chúng ta vô tình không nhận ra.

Cầm trên tay tấm danh thiếp, Phương như thấy trước mắt từng đoá, từng đoá dã quỳ nở rộ, xếp chồng lên kí ức mình. Trong khi cô thất thần, đầu dây bên kia đã bắt máy:

“Phương?”

Là Giọng của Huy

“Sao anh biết là Phương?”

“Vì anh đang đợi em.”

Nghe thấy tiếng cười khẽ của Cô, anh như trút được nút thắt trong lòng:

“Cảm ơn em...”

...

Bên kia cuộc gọi, Huy đang đứng trong góc phòng, anh không mở đèn nhưng những bức tranh trước mắt như phát sáng. Tranh treo trên tường, xếp trên kệ gỗ, trên giá đỡ, dã quỳ ở đây không bao giờ tàn úa, người thiếu nữ cười rạng rỡ tựa vào vai chàng trai, tay trong tay...

Anh mở chiếc hộp từ trong ngăn kéo, xếp lại từng tập thư. Nét chữ từ phóng khoáng, chuyển sang mềm mại hơn rồi dần mất cân đối, nguệch ngoạc xiêu vẹo.

Sau khi thống nhất với Phương, Anh đồng ý đợi cô khoẻ lại và Đông Hà đưa vào hoạt động ứng dụng Doha mới bắt đầu bắt tay vào viết sách.

Huy gác máy, ấn nút mở một đoạn ghi âm đã cũ, nghe tiếng lật giấy, tiếng ngón tay gõ vào mặt đàn, tiếng thử âm dây. Giọng nói trong trẻo vang lên:

“Hôm nay là tròn ba năm anh đến Luân Đôn rồi, trên tivi nói đợt tuyết này rất dày, để em hát anh nghe về nắng nhé!”

Kế tiếp chỉ còn tiếng ghi ta dạo đầu, rồi chất giọng dịu dàng quyện vào tiếng đàn:

“You are my sunshine

(Anh là tia nắng của em)

My only sunshine

(Duy nhất của em mà thôi)

You make me happy

(Anh mang cho em niềm vui)

When skies are gray

(Dẫu vùng trời xám xịt)

You’ll never know, dear

(Người yêu dấu, anh sẽ chẳng bao giờ biết)

Ẩn quảng cáo


How much I love you”

(Em yêu anh nhiều đến nhường nào)

Please don’t take

(Xin đừng mang)

My sunshine away...”

(Ánh nắng của em đi mất...)

Tiếng ghi ta vẫn chưa ngừng, lẫn vào tiếng khóc rấm rứt:

“Khi nào anh về? Khi nào anh mới về với em?...”

Huy châm thuốc, nhìn làn khói mỏng vấn vít trên tay anh rồi tan dần. Anh khép hờ mắt:

“Hãy để cô ấy biết...”

...

Phương về nhà lúc sáu giờ tối. Vinh đặt cô trên sô pha rồi đeo tạp dề vào bếp. Có lẽ ngày đầu tiên quay lại công sở, di chuyển hơi nhiều nên mệt mỏi, cho dù ti vi đang chiếu một tiểu phẩm hài, mí mắt cô vẫn díu lại, cuối cùng cũng thiếp đi.

Phương thấy mình đi trên con phố đông đúc, bước chân nhẹ nhàng. Cô đang đi sau một người, không biết người ấy là ai, nhưng cô không thể dừng.

Anh cứ bước về phía trước, không quay đầu lại. Đèn đường vàng mờ, đèn của xe máy, ô tô, những biển quảng cáo xanh đỏ chiếu lên tấm lưng cô đơn của anh.

Phương thấy lòng mình thắt lại, định gọi anh nhưng không cách nào thốt nên lời. Anh như người mộng du, đôi tay buông thõng bên hông.

Khoảng cách ngày càng gần, cô với tay muốn kéo anh nhưng hình dáng anh dần trở nên trong suốt. Cô hốt hoảng, muốn cất tiếng gọi, giọng nói vẫn nghẹn trong cổ họng không thể phát ra.

Cô lại kéo tay anh lần nữa, chỉ còn lại hư không. Nơi anh đứng chỉ còn sót lại một vật gì rơi xuống.

Phương nhặt lên, trong tích tắc trái tim như sụp đổ. Chiếc khăn thêu hình đôi bồ câu cũng tan biến. Cô bất lực đứng yên như con rối bị đứt dây. Nhìn tất cả ánh sáng từ từ bị rút đi.

Trong bóng tối vô tận, giọng một chàng thiếu niên vang lên:

“Em nói đây là bồ câu hôn nhau sao? Anh trông thế nào cũng là hai con gà đang tranh nhau ăn.”

“Tác phẩm để đời của người yêu anh, anh nào dám chê, anh thề lúc nào cũng mang bên mình, nhỡ có đói lôi ra ngắm thì thịt gà vẫn no hơn là thịt chim chứ!”

“Đừng dỗi nữa mà... Phương ơi...”

“Phương ơi...”

Cô choàng tỉnh, ti vi vẫn đang phát tiết mục hài, trong bếp phát ra tiếng xèo xèo của đồ ăn.

Vinh đang đứng quay lưng về phía cô, một tay anh đang xào rau, tay còn lại đang múc một thìa canh chuẩn bị nếm.

Anh vẫn mặc chiếc sơ mi ban sáng, áo sắn lên đến bắp tay dưới. Phương chống nạng đến bên cạnh, gục đầu tựa vào lưng anh.

Anh hơi cứng người, như bị giật mình bởi hành động bất ngờ của cô. Khẽ hỏi:

“Sao thế em?”

Thấy cô im lặng, anh tắt bếp, vòng lại vỗ về:

Ẩn quảng cáo


“Buổi sáng còn tốt mà, công việc có trở ngại à?”

Phương lắc đầu, dựng nạng cạnh bếp rồi nắm lấy tay anh, xua đi cảm giác mất mát ban nãy.

Cô áp tai vào lồng ngực anh, chăm chú lắng nghe nhịp tim đang đập. Anh ở đây, bằng xương bằng thịt, sẽ không tan biến. Nhiệt độ của anh là thật, không phải hư ảo như giấc mơ hoang đường kia. Cô siết chặt tay hơn:

“Em mơ thấy anh biến mất ngay trước mắt em, làm thế nào đây? Em sợ lắm! Làm sao em thiếu anh được? Vinh...”

Bàn tay đang vỗ trên lưng Phương chợt cứng đờ.

Cô vươn tay kéo anh xuống một chút, hôn lên khoé môi anh. Khoảng khắc hơi thở của cô sát đến, Vinh nghiêng đầu né tránh...

“Vinh?”

Cô khẽ gọi anh.

Nhưng anh không đáp lại. Anh dìu cô trở lại sô pha, đôi tay đang đặt trên vai cô dường như không còn nhiệt độ, lạnh buốt.

Không ai lên tiếng. Bữa tối cũng diễn ra trong yên lặng.

Có phải anh ngại đụng chạm thân mật với cô? Câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu Phương, sống mũi cay cay, cảm thấy tủi thân.

Thực ra Phương muốn nói với anh cô có thể ở tại kí túc xá của Đông Hà. Ở đó điều kiện sinh hoạt rất tốt. Cái Hoa sẵn sàng dìu cô đi vệ sinh, chị Tú cũng có thể giúp cô tắm rửa sạch sẽ.

Giám đốc Hà chưa từng để cô phải chịu thiệt thòi. Cô và các đồng nghiệp sẽ cùng nhau nấu nướng ngủ nghỉ, nói chuyện trên trời dưới biển.

Anh sẽ không cần phải vất vả như vậy, không cần phải thuê điều dưỡng theo giờ đến hỗ trợ cô tắm gội, không cần nằm trên sô pha nghiêng người nhìn cô mỗi tối, không cần nấu ăn, đọc sách cho cô, cũng không cần... tránh né cô.

Khi anh đề nghị đón mình về ở cùng căn hộ này với anh, tại sao cô lại đồng ý? Vì sao nhỉ? Có lẽ...

Cô muốn gần anh hơn một chút, mỗi ngày đều thấy anh cười, làm bộ hờn dỗi để anh dù biết tỏng vẫn ra sức dỗ dành. Bao nhiêu năm xa cách nhau, bao nhiêu nhớ nhung, bao nhiêu mong chờ, chẳng lẽ anh không biết...

Năm cô mười sáu tuổi, dưới tán lộc vừng trước hiên, anh đỏ mặt hôn má cô. Nắng chiều nhàn nhạt, gió thổi mang theo từng chấm hoa đỏ rơi trên tóc, trên vai anh. Cô cười khúc khích, nhón chân hôn lại gò má vinh rồi ôm cặp chạy mất.

Hôm ấy, có một chàng trai cứ đứng mãi dưới gốc cây cười ngây ngô đến khi trời tối mới chịu về.

Ngày anh nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, thấy mắt anh đỏ hoe, cô nghĩ anh mừng đến phát khóc. Nhưng anh lại ngập ngừng:

“Anh buồn vì không được ở gần em.”

Phương cảm động khóc theo, còn tiện thể lau hết nước mắt nước mũi vào áo anh.

Năm cô mười chín tuổi, anh nói:

“Phương, anh nhận được học bổng ở Luân Đôn...”

Lần này chàng trai của cô đã khóc thành tiếng mất rồi, lần này tiếng khóc của anh được vùi vào hõm vai cô, thật nóng, thật ướt, thật xót xa...

Từ khi nào Vinh của cô bắt đầu thay đổi nhỉ?

Có lẽ là mùa đông thứ ba sau khi anh đến Luân Đôn, năm ấy trên ti vi nói tuyết rơi dày lắm...

Năm ấy ở thôn Kon Khôn cũng trải qua những đêm rất lạnh, không bởi gió tuyết và sương mù, mà bởi mùa đông ấy đã mang bà nội của cô đi xa mãi mãi.

Chân thành cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc tác phẩm đầu tay của Nam Yên!
Mình sẽ cập nhật 1-3 chương mỗi ngày, hi vọng có thể mang đến cho các bạn những phút giây thư giãn khi đọc tiểu thuyết "Em Thân Yêu".
Mong nhận được đề cử của các bạn ♥️
Nếu yêu thương bộ truyện các bạn hãy cho vào tủ sách nhé ♥️
Đây là link fb của Nam Yên, mong được kết bạn với mọi người ạ ?
https://www.facebook.com/profile.php?id=100084521531106
Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Em Thân Yêu

Số ký tự: 0