Chương 2: Vận mệnh sắp đặt

Định Mệnh, Anh Yêu Em! Lu Lu 710 từ 06:46 03/05/2020
Trương Ngọc Hân năm nay cũng đã 16 tuổi, nhưng cô buộc phải dừng lại việc học dang dở, chỉ vì vụ tai nạn giao thông ấy, đã cướp đi chính bố mẹ mình, cướp đi người ông, người bà đáng mến.

Hôm đó, là một ngày có thời tiết khá đẹp, bố cô vừa lãnh lương, mẹ cô cũng vừa lấy được tiền hàng, họ đều vui vẻ dúi vào tay cô ít tiền, nói cô cầm tiền đi mua lấy ít quần áo mới mặc. Ngọc Hân không dám nhận, số tiền lớn làm sao cô dám cầm? Cô chỉ cần ăn no mặc ấm, quần áo cũ đều còn mặc được, cô không muốn phí tiền của bố mẹ mình, thay vì cho cô tiền, cô muốn bố mẹ cô tự mua cho mình một số quần áo mới, quần áo của họ đã quá cũ!

Đương nhiên bố mẹ cô đều thấy cô rất hiếu thảo, có làm như nào cũng không được, hai người cười khổ chịu thua, nhưng bố cô vẫn móc tay ra vài đồng lẻ đưa cho cô, nói để thi thoảng mua gì đó ăn vặt, Ngọc Hân mỉm cười dịu dàng nhận lấy.

Nói rồi chuông điện thoại mẹ cô vang lên. Một lúc sau hai người thay quần áo, rằng ông bà ngoại cô muốn lên chơi, bây giờ họ chuẩn bị về quê đón. Ngọc Hân lộ rõ sự vui vẻ, đôi má ửng hồng, cô cong cong khóe miệng. Rất lâu rồi cô chưa gặp ông bà mình.

Cho đến quá trưa ngày hôm sau. Một cuộc điện thoại gọi đến, mang theo nhưng mẩu tin chết chóc tối sầm cả bầu trời.

Cô quỵ gối xuống sàn, đôi mắt đỏ au rưng rưng, hai hàng nước mắt lăn dài. Cô không ngừng run lên, họ tai nạn rồi! Họ bỏ đi rồi! Bố mẹ, Ông bà, đều từ bỏ thế giới này, rời bỏ cô để đến một nơi xa, nơi mà Ngọc Hân không thể với tới. Cô không biết được rằng, buổi chiều hôm ấy lại chính là lần cuối cô được nói chuyện với hai người họ. Thế giới như sụp đổ, cô loạng choạng đứng dậy nhanh chóng chạy đến bệnh viện.

Ẩn quảng cáo


Nếu biết trước sự việc, cô đã ngăn họ đi đón ông bà. Nếu biết trước sự việc, ô sẽ ôm lấy mẹ, ôm lấy bố cô, cô sẽ nói nhiều hơn một chút, ngoan ngoãn hơn một chút, Nếu biết trước sự việc, liệu có ngày hôm nay không? Bố mẹ và ông bà cô có bỏ rơi cô lại như vậy hay không?

Trong đầu cô hiện lên hàng ngàn giả định, cô không ngừng lau nước mắt, đôi chân trần cứ chạy về phía trước, mọi thứ xung quang đều u ám, cô như bị ai rượt đuổi phía sau, chỉ biết được là, cô phải mau đến với bố mẹ mình, chắc họ đã đợi mình lâu lắm....

Lặng lẽ đứng trước bốn ngôi mộ, cô như một con bé vô hồn, khoác lên mình bộ đồ đen, tay cầm bó hoa hồng trắng, đôi chân trần. Thi thoảng có cơn gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc cô, khung cảnh luôn luôn chuyện động theo sự tự nhiên, chỉ có bốn người họ là đã nằm im mãi mãi!

Trời cao có thượng đế linh thiêng, cớ sao họ đã làm gì mà người lại lấy hết đi những người cô yêu thương nhất, những người thân duy nhất trên đời của cô, đều đã rời xa cô mãi mãi chỉ trong một khoảng khắc ngắn ngủi như vậy? Ông trời muốn cô phải sống đơn độc suốt cuộc đời này hay sao?

Cô nức nở thầm than vãn tất cả, không thể kìm nén được nỗi lòng, Ngọc Hân hét thật to, hét như để trút giận, hét như muốn kêu gào sự đau khổ mà cô sẽ phải chịu đựng, cô còn quá trẻ, làm sao để sống tiếp đây! Thật đáng hận, đáng trách!

Mọi chuyện như mới xảy ra ngày hôm qua, vậy mà chớp mắt đã qua ba tháng.

Cô đã tập quen với sự cô đơn từ ngày ấy!
Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Định Mệnh, Anh Yêu Em!

Số ký tự: 0