Chương 5

Có Chắc Đây Là Yêu cóc 786 từ 22:31 29/05/2022
- Dù gặp khó khăn gì đi nữa anh cứ nói ra, em sẽ giúp anh như anh từng giúp em, chúng ta cùng vượt qua như trước nay được không.

- Đối tốt với em vì anh xem em là em gái, em đừng lầm tưởng. Anh xin lỗi vì đã làm em hiểu nhầm nhưng thật sự... Coi như là xin em đấy, buông tha cho anh đi.

Nói xong anh cứ thế rời đi để lại mình cô ướt đẫm trong cơn mưa với đôi mắt đã nhòa chẳng còn trông rõ hình bóng anh, cũng chẳng rõ thực hay hư. Cô chỉ biết cô đang rất đau, đau như bị ai đó rằng xé nơi con tim. Cái cảm giác mà chưa bao giờ cô có này "thật khó chịu". Cô ngồi thụp xuống đất rồi òa khóc, cố gắng khóc thật to để tiếng khóc ấy đến được chỗ anh, để cho anh biết rằng cô đang khóc. Nhưng dẫu có khóc to đến nhường nào thì cũng chẳng là gì trong cơn mưa cũng chẳng đến được anh bởi lẽ người qua đường còn chẳng ai biết, chẳng ai hay. Rồi cô ngất đi mà không hề hay biết còn có một ánh mắt đau thương đang dõi theo cô từ phía xa, ấn vài lần vào màn hình điện thoại rồi chờ cho tới khi có người phát hiện ra cô mới rời đi.

Đến hôm sau khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là 4 bức tường trống rỗng như chính cô lúc này vậy. Cái màu trắng của bệnh viện ấy cô đã quá quen thuộc với nó nhưng sao hôm nay có chút lạ. Hình như cô đã quên mất điều gì quan trọng.

[Phải rồi ...]- Sống mũi cô bắt đầu cay như nhớ ra điều mà cô đã cố quên.

- Cốc cốc cốc- Có tiếng gõ cửa, bước vào là một cô y tá:

- Em tỉnh rồi sao?

- Dạ- Cô đáp lại rồi hỏi:

- Sao em vào được đây vậy?

Ẩn quảng cáo


- Em không nhớ gì sao? Để xem. À, hôm qua cô gái đưa em vào đây có nói là thấy em ngất dưới mưa mà tiền viện phí cô ấy cũng trả luôn cho em rồi.

- Thế ạ! em xuất viện được chưa?- Cô

- Uk, sức khỏe của em đã không còn vấn đề gì có thể xuất viện nhưng lần sau nhớ không nên ngâm mình dưới mưa đâu nha sẽ ốm đó.- Cô y tá nháy mắt tinh nghịch cười nói với cô.

- Cảm ơn chị- Cô

Nói rồi cô cầm áo khoác đi ra khỏi phòng, lúc ra còn nghe tiếng với theo của cô y tá:

- Cặp của em đang dưới phòng để đồ á.

Thế là cô xuống để đồ lấy cặp rồi về nhà. Nói là về nhà nhưng cô lại không kìm được lòng đến nơi mà lần đầu cô gặp anh mãi cho tới chiều tối mới về. Trong đêm khuya ấy, khi mọi thứ đã chìm sâu vào trong giấc ngủ sau ngày dài nhưng vẫn còn sót lại một người con gái đang đợi chờ hồi đáp của dòng tin đã gửi từ lâu mà nước mắt khẽ rơi, thấm ướt cả tấm nệm giường. Cô co rúm người, một mình cô đơn trong căn phòng lạnh lẽo, "cái cảm giác trống vắng này là sao". Cô bị từ chối chứ đâu phải là không được gặp nhau nữa đâu. Nhưng không hiểu sao cô lại có cảm giác lo sợ ấy, là do suy nghĩ quá nhiều hay sao.

Sáng hôm sau tỉnh dậy với đôi mắt sưng đỏ và cố gắng lết cái thân xác điêu tàn đi học sau khi đã vệ sinh cá nhân. Trên đường đến trường cô có đi qua nhà anh đưa mắt khẽ liếc thoáng qua nhưng không bắt gặp hình bóng anh. Định tìm kiếm nhưng cũng ngại chuyện hôm bữa lại thôi nên cứ thế mà đi qua. Trên người cô giờ đây toát ra luồng khí lạnh u ám, ai nhìn vào chắc cũng phải rầu rĩ theo. Có cô lao công bên vệ đường mở lời chào hỏi cô:

- Hôm nay cháu đi một mình à?- Đây là cô Liên lao công ở khu phố này. Do nhà cô cũng gần trường nên thường ngày đi bộ đến trường có đi qua đây, đương nhiên mọi lần là có anh đi cùng nữa. Mọi ngày gặp cô Liên cả hai thường chào hỏi nay lại không thấy gì vả lại trông cô chút lạ lại không thấy anh đâu chắc thế nên mới chào hỏi cô trước, tính tìm hiểu nguyên do ấy mà.

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Có Chắc Đây Là Yêu

Số ký tự: 0