Chương 6: Cún con

Cấu Trúc Độc Hại Izi Chi 1020 từ 12:44 29/06/2022
Bên ngoài đường phố vắng tanh, tối đen, có tiếng mèo kêu trên mái nhà the thét, lâu lâu lại cộc cộc như ai đó đang gõ tường.

Từ sau cuộc gọi của Hoa Ngư, mãi đến mười hai giờ đêm anh mới xuất hiện. Lúc này đã đứng trước cửa căn nhà tối tăm, gọi người.

Cạch một tiếng, nó xuất hiện, như mọi lần, nó nhào vào lòng ôm lấy anh, chỉ thoáng cho anh nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của nó.

Anh đẩy nó ra, tháo chiếc kính gọng vàng của mình xuống cất đi; bây giờ nhìn anh mới thấy so với đeo kính đúng là lạnh lùng hơn rất nhiều.

Mái tóc vàng của nó ánh lên vài sợi trong đêm tối, con ngươi màu xanh của đại dương mênh mông ngập ngụa nước, phần cổ Áo cũng ướt loang lổ.

Nó đã giả vờ khóc để trông như thế này trước khi anh tới.

Nó lấy tay quệt đi hai hàng nước mắt, ngoan ngoãn như cún con khi nhìn thấy chủ nhân trở về sau một ngày làm việc vất vả.

Cả hai bước vào trong nhà, thả mình trên sô pha. Cửa sổ vẫn đang mở, có thể nhìn thấy nhà cửa nhấp nhô như một mớ hỗn tạp.

Anh mệt mỏi ngã cổ ra sau, nâng tay lên xoa xoa vầng trán, như vừa phải trải qua một cuộc tranh luận tốn nước bọt.

Nó cũng ngồi xuống, năm nay mới mười bốn tuổi mà nó đã cao tận một mét bảy, lúc này ngồi gần anh chẳng khác nào là đồng niên.

Cũng phải, ba của nó là người nước ngoài, ông ta cao lắm. Trong trí nhớ của anh, ông ta rất đẹp, rất cao, còn rất tốt bụng. Nhưng ông ta mất tích rồi, rất lâu về trước.

Mẹ nó là ai nhỉ? Anh cũng không nhớ, vì bà ta rất ít khi đến thăm con trai của mình. À không. Bà ta đã vứt bỏ nó rồi.

Anh liếc nhìn qua nó với ánh sáng lửng lờ nhàn nhạt trên đỉnh đầu.

Ẩn quảng cáo


Anh say rồi, vừa nốc một đống rượu trước khi đến đây. Anh sợ, anh sẽ đánh chết nó trong lúc tỉnh táo.

Nhìn anh chăm chú, nó kính cẩn như thể đang chiêm ngưỡng một bức tranh sơn dầu, hoài cổ, đẹp một cách thơ mộng. Nó không nên chạm vào, sẽ hỏng mất.

"Tao đã đến đồn cảnh sát. Bà ta không giết người. Nhưng con ả đó chết là đáng." Anh chuyển đề tài, cũng lảng vảng ánh mắt tội nghiệp của nó.

Nó tò mò hỏi; "Người chết là ai?"

"Một người phụ nữ mà bà ta ghét cay ghét đắng, vì con ả giành đàn ông với con khác, nên bị ghim, nó bị trả đũa thôi."

"Cảnh sát đã nói gì?"

"Không nói gì hết, ngoài việc phải giam giữ bà ta thêm vài ngày."

Nó từ bao giờ đã nhích đến gần anh, có thể cảm nhận rõ hơi thở của nhau. Nó thì thầm bên tai, trái tim lại bắt đầu đập loạn, "Anh sẽ ngủ lại với em đêm nay đúng không?"

"Đành vậy thôi." Anh nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, đôi mắt lim dim mơ màng, "Mày ngủ trong phòng đi, tao ngủ ngoài này."

"Em muốn ôm anh ngủ."

"Lớn già đầu rồi, dẹp đi. Tao muốn ngủ ngoài này, có gió mát."

"Anh à." Nó bắt đầu dở chứng, tay túm lấy bả vai anh lắc lắc, "Em sợ ma lắm. Anh không nhớ sao? Hồi nhỏ mẹ hay đi vắng nên em phải chạy sang nhà anh, ôm anh em mới dám ngủ."

"Vậy mấy năm nay không có tao mày thức trắng cả đêm chắc? Bớt nói dối lại trước mặt tao đi." Anh cáu lên, hắt tay nó ra.

Ẩn quảng cáo


Nó nhìn bàn tay bị đẩy ra của mình rồi nhìn anh, vẻ mặt hoạt náo của nó liền tiêu tán, còn bất cẩn để bóng đêm sau lưng mình tham lam nuốt lấy, quyến rũ nó làm chuyện đồi bại.

Nếu nó nói, từ lúc anh bỏ đi thì đêm nào nó cũng thức đến ba bốn giờ sáng mới ngủ được, anh sẽ tin nó không?

Anh sẽ không tin đâu, anh chưa bao giờ tin nó.

Nó đột nhiên đẩy ngã anh xuống, không cho anh kịp phản ứng thì đã leo lên người anh, ngồi xuống phần thân nhạy cảm của anh.

"Đệt mẹ! Mày làm cái gì thế?" Anh hoảng hốt gầm lên.

Mái tóc nó lất phất trước mặt, chỉ đỏ xâu lấy con ngươi trong đáng sợ vô cùng, ẩn hiện sau làn tóc khiến anh khó chịu.

Thấy thái độ bực dọc của anh, nó càng thấy hưng phấn, bàn tay nó khát khao chạm vào từng tất thịt trên cơ thể anh, sờ soạng nó, cắt mút nó, độc chiếm nó làm của riêng.

Nhưng anh cứ như những lớp sơn, chồng chéo mãi lên nhau quằn quại vô cùng, nó chưa bao giờ khống chế được điều đó, hiểu nó. Cho nên nó cảm thấy kinh hãi, mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát của nó, chỉ có anh là không.

Anh cố gắng đẩy nó ra, cáu bẳn nói; "Hôm nay tao không rảnh để chơi với mày đâu, cút xuống ngay lập tức cho tao!"

Không biết nó lấy sức mạnh ở đâu ra để ngồi trên người anh, ngạo nghễ nhìn xuống, đối diện với anh, ấn hai tay anh ở trên đỉnh đầu, khiến anh bất đắc dĩ xuôi theo.

Hai mắt nó như đang phát ra thứ ánh sáng quỷ dị, trong căn phòng mà chỉ có thể nhờ ánh trăng le lói bên ngoài hắt vào. Anh rất khó để đánh giá biểu tình của nó lúc này.

"Anh nghĩ mỗi lần em chạm vào người anh đều là giỡn hết sao? Anh à, anh đừng cố gắng diễn vai người anh trai cao thượng nữa. Trước mặt em? Chán ngấy thật."

Ẩn quảng cáo

Nhận xét về Cấu Trúc Độc Hại

Số ký tự: 0